Lặp Lại Chu Kỳ

Chương 16

04/03/2026 23:01

Em cảm thấy có lỗi với tôi.

Em muốn dùng cả đời để bù đắp.

Đáng lẽ tôi nên sớm biết.

Tôi đang hy vọng điều gì?

Hy vọng em thật sự yêu tôi sao?

Em đã quá mệt rồi.

Rất nhiều, rất nhiều lần trong cơn á/c mộng, em đều túm ch/ặt lấy tôi, vô thức rơi nước mắt nức nở.

“Xin lỗi.”

Hết lần này đến lần khác là “Xin lỗi.”

Em không hề có lỗi với tôi.

Tôi không thể dùng sự áy náy và day dứt để trói buộc em.

Tôi đến một thị trấn nhỏ, làm một nhân viên giao dịch bình thường nhất trong một công ty chứng khoán.

Cuộc sống nhạt như nước.

Vốn dĩ tôi nên sống như vậy.

Sai lầm năm mười tám tuổi cuối cùng cũng khép lại, cuộc đời tôi quay về quỹ đạo đúng đắn.

Thế nhưng một đêm nọ, tôi lại mơ một giấc mơ rất kỳ lạ.

Người ta nói trong mơ không thể nhìn thấy gương mặt mình.

Nhưng trong giấc mơ ấy, tôi nhìn thấy rất rõ.

Một tôi tái nhợt.

Áo sơ mi trắng nhuốm đỏ như áng mây lửa hoàng hôn.

Người ấy không mở miệng, nhưng giọng nói lại truyền đến tai tôi từ bốn phương tám hướng…

“Cậu có có biết không, sau khi biến thành q/uỷ, cậu sẽ không thể bảo vệ được em ấy nữa."

“Cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn em ấy ngã xuống trong vũng m/áu, mà chẳng làm được gì."

“Em ấy chưa từng yêu người khác."

“Em ấy chỉ yêu mình cậu.”

Màu đỏ ấy quá chói mắt, tôi không dám không tin.

Tôi cố ý tung ra một chút tin tức.

Ngày hôm sau tan làm, trong căn phòng thuê nhỏ, tôi đã nhìn thấy Trần Đại.

Em dựa đầu giường tôi, giữa hai ngón tay kẹp một điếu th/uốc đang ch/áy.

“Tôi bị bệ/nh rồi.” Em nói.

Rõ ràng trông em vẫn rất khỏe mạnh, nhưng tôi vẫn có chút căng thẳng, bước tới bóp bóp cánh tay em.

“Khó chịu ở đâu?”

Giây tiếp theo đã bị em ấn ngã xuống giường.

Cổ tay truyền đến cảm giác lạnh buốt — một sợi xích vàng mảnh, đầu còn lại khóa vào thành giường.

Em cúi người xuống, tàn th/uốc nóng rơi sát bên tai tôi.

“Lưu Từ.”

Một chiếc nhẫn lạnh cứng bị cưỡng ép đeo vào ngón áp út, khít đến mức không còn kẽ hở.

Không phải chiếc giá hai triệu kia, cái này rất đơn giản.

Một vòng Möbius.

Giống hệt chiếc em đang đeo.

“Anh trốn không thoát đâu."

“Em muốn anh mãi mãi ở bên cạnh em.”

(Hết chính văn)

_NGOẠI TRUYỆN_

1

Ngày thứ hai mươi giam giữ Lưu Từ, Trần Đại cuối cùng cũng nhận ra một sự thật.

— Trong mối qu/an h/ệ này, cậu mới là kẻ đi/ên.

Tình yêu của cậu là bệ/nh hoạn, cực đoan và méo mó.

Chỉ là cậu vẫn luôn che giấu rất tốt, ngụy trang những cơn nghiện và d/ục v/ọng ch/áy bỏng ấy thành thứ bình thường, ngược lại còn khiến Lục Từ – người luôn lo được lo mất – trông như kẻ đi/ên.

Giờ đây cậu đã nhìn rõ nội tâm mình, đã thừa nhận rồi, vậy vì sao Lưu Từ lại không đi/ên nữa?

Hai người im lặng ngồi ở hai đầu ghế sofa, giữa họ cách một chiếc gối tựa nhỏ.

Lưu Từ ôm laptop, vẻ mặt chuyên chú.

Sợi xích trên cổ tay khẽ lay động theo từng động tác gõ phím.

Trên cổ tay trắng g/ầy ấy, ánh vàng mảnh mai kia trông chẳng khác gì một món phụ kiện thời trang.

Sợi xích đủ dài, đủ để anh tự do đi khắp mọi ngóc ngách trong nhà.

Thậm chí còn không khóa.

Nhưng Lưu Từ chưa từng tháo nó xuống, ngay cả khi ngủ cũng đeo.

Không hề để tâm, vô cùng thích ứng.

Trần Đại duỗi chân, vượt qua chiếc gối tựa, dùng ngón chân không nặng không nhẹ chạm vào bắp chân Lưu Từ.

Cảm nhận được lớp cơ dưới bộ đồ ở nhà dần dần căng lên, cậu mới chậm rãi men theo mà trượt lên, giẫm lên đầu gối anh đang chống.

Lưu Từ rời mắt khỏi màn hình, ánh nhìn chợt tối đi vài phần.

À, cuối cùng cũng nhìn thấy rồi.

Thấy dưới chiếc áo T rộng thùng thình của Trần Đại, không hề mặc gì.

Như thể quay lại năm mười tám tuổi nổi lo/ạn, dùng thân thể dụ dỗ Lưu Từ từng bước sa vào, chìm đắm mà trượt dài.

Dụ anh vứt bỏ lý trí, trở về bản năng nguyên thủy, khắc lên người mình vô số vết hôn bầm tím, đi/ên cuồ/ng đưa mình hết lần này đến lần khác lên đỉnh khoái cảm.

Trước mắt, Lưu Từ bình tĩnh thu lại ánh nhìn, khép laptop đứng dậy, nói

“Anh đi tắm trước.”

Thế là Trần Đại lại bắt đầu nghĩ, sao lại không đi/ên nữa rồi?

Nghe tiếng nước tí tách trong phòng tắm, anh thất thần đưa tay xuống, bắt đầu tự chuẩn bị trước.

Không thuần thục, làm khá vất vả và có chút mệt.

Hứng thú dần dần xẹp xuống.

Đang định rút tay ra, mu bàn tay bỗng bị một bàn tay ẩm ướt phủ lên.

Lưng anh áp sát vào lồng ng/ực một người đàn ông rắn chắc và vạm vỡ.

Nhưng lại lạnh buốt.

“Sao lạnh vậy? Anh tắm nước lạnh à?”

_END_

(Tình hình là tôi thấy tác giả mới cập nhất đến đây thôi. Nhưng mà cũng coi là end rồi, hai ổng cũng về sống với nhau rồi ý ^^)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
6 Ôm trăng Chương 19
7 Xe Buýt Số 0 Chương 15
9 50 tệ gọi ba Chương 11
11 Thuần dưỡng Alpha Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối

Chương 76: Đừng quên lời hẹn ước
Hiệu trưởng trường Dục Anh chỉ một câu "Cấm yêu đương trong văn phòng" mà chuyện tình giữa Lâm Du và Lục Tranh Minh đã phải giấu kín suốt ba năm. Ban ngày, họ là đối thủ cạnh tranh trong mắt đồng nghiệp. Từ việc giành chỉ tiêu đề tài, tranh thành tích thi đua cho đến so kè kết quả trực ban, cả hai luôn đối đầu gay gắt, như nước với lửa. Thế nhưng, vào những đêm khuya không ai hay biết, họ lại chung chăn chung gối, dùng nụ hôn để bày tỏ tình yêu dồn nén bấy lâu. Đối mặt với sự lạnh lạt hết lần này đến lần khác của Lâm Du trước mặt người ngoài, Lục Tranh Minh cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh đè nghiến cậu lên chiếc bàn trong phòng họp vắng vẻ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Du, thích giả vờ không thân với tôi hả? Hửm? Thế người tối qua luôn miệng xin tôi nhẹ tay một chút là ai nào……” Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Song khiết 🕊️ , 1v1 【 Hiện đại + Đam mỹ + Tình cảm công sở + Song khiết + HE 】 【 Thầy giáo Toán tùy hứng kiêu ngạo công X Thầy giáo Ngữ văn trầm ổn kín tiếng thụ 】
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
5.96 K
Thiếu gia và tôi Chương 16.2
Xe Buýt Số 0 Chương 15