THÂM CUNG KẾ

Chương 7

14/04/2026 15:05

Ta cười nhẹ, chỉ tay về phía Đông Bắc của Vị Ương Cung, nơi đó là Thọ Khang Cung của Thái hậu nương nương: "Thần thiếp đã bỏ ra một khoản tiền, nhờ m/a ma ở Thọ Khang Cung kể một chuyện lạ trước mặt Thái hậu nương nương."

Hoàng hậu tò mò: "Chuyện lạ gì?"

"Chuyện lạ đó chính là việc phụ thân thần thiếp b/án con đổi chức quan, sau đó nhấn mạnh mẫu thân thần thiếp liên tiếp sinh con sáu lần, nhưng đều bị phụ thân thần thiếp đem ra đổi lấy quan vị." Ta nhấn mạnh giọng ở từ "sáu lần sinh con".

Hoàng hậu lập tức hiểu ra: "Đây cũng tính là bản lĩnh của ngươi." Sau đó nàng phất tay cho ta rời đi.

Ta hành lễ rời khỏi Vị Ương Cung. Trên đường đi, tâm tư ta cuồn cuộn, từng nghĩ thể chất dễ m.a.n.g t.h.a.i của mẫu thân là bi kịch của bà, kh/inh miệt nhất loại thể chất này, nay ta lại dùng nó để cầu sủng, quả thực quá đỗi châm biếm.

Hoàng thượng đăng cơ đã hai năm, trong cung chỉ có một Công chúa dưới gối Hoàng hậu nương nương. Hoàng thượng khó có con, đây chính là nỗi đ/au của Thái hậu.

Tương phi sảy th/ai, khiến nỗi đ/au của Thái hậu lên đến đỉnh điểm. Vì vậy ta đã m/ua chuộc m/a ma ở Thọ Khang Cung để kể lại chuyện này.

Trong mắt Thái hậu, thể chất của ta cũng là một cơ hội để Hoàng thất khai chi tán diệp, tự nhiên sẽ cho ta thị tẩm, Tương phi cũng không thể ngăn cản.

17.

Đêm đó, không ngoài dự đoán, ta được thị tẩm. Vì là Thái hậu sai người phân phó, tự nhiên không ai dám giở trò q/uỷ.

Hoàng thượng cũng tương đối hài lòng với ta, còn thưởng cho ta một bộ trâm cài tóc.

Trên đường từ Càn Thanh Cung về Trữ Tú Cung, ta lại một lần nữa gặp Tương phi.

Ta bước lên hành lễ, Tương phi cười lạnh một tiếng: "Bản cung quả thực đã xem thường ngươi, nhưng bản cung đã hạ được Tống Tư Nhiễm, thì cũng đối phó được ngươi. Chúng ta cứ chờ mà xem."

Về đến Trữ Tú Cung chưa được bao lâu, Hoàng hậu đã sai người mang một vài ban thưởng đến. Ta cũng nhận hết.

Có lẽ vì Thái hậu đặc biệt căn dặn, sau đó Nội Vụ Phủ cố tình thẻ bài của ta ở vị trí dễ thấy nhất. Nhờ vậy ta cũng thị tẩm rất nhiều lần, được xem là người chỉ xếp sau Tương phi. Vị phân của ta cũng từ Mỹ nhân thăng lên Quý nhân.

Ta có thể cảm nhận được sự chèn ép của Tương phi đối với ta. Hoàng thượng mấy lần đi đến cửa Trữ Tú Cung của ta đều bị nàng ta sai người mời đi.

Tuy nhiên, ta cũng không bận tâm, suốt ngày ẩn mình trong Trữ Tú Cung, chuyên tâm chờ đợi thời cơ.

Sau đó ba tháng, dưới sự mong đợi của ta, ta cuối cùng cũng mang long th/ai.

18.

Tin tức này khiến toàn bộ hậu cung náo nhiệt hẳn lên, nhưng cả hậu cung lại vô cùng yên tĩnh.

Dường như mọi người vẫn chưa thoát khỏi bóng m/a của chuyện Tương phi và Tống Tư Nhiễm trước đó, không ai đến chúc mừng. Chỉ có Hoàng thượng vô cùng vui mừng, ban thưởng cho ta rất nhiều.

Tiếp đó là phụ thân ta. Ngày hôm sau, ông ta đã sai Xuân Hỷ báo với ta: "Thượng thư đại nhân đã cất nhắc mẫu thân của Quý nhân thành thị thiếp, còn phái vài nha đầu hầu hạ, cũng coi như được hưởng phúc rồi."

Về điều này ta chỉ cười lạnh không đáp.

Cuối cùng Xuân Hỷ còn nhắc thêm một câu: "Thượng thư đại nhân sai nô tài hỏi Quý Nhân, bao giờ mới có thể c/ứu Thục phi nương nương ra khỏi Lãnh Cung?"

Ta xoa nhẹ bụng dưới rồi nói: "Bảo phụ thân đợi thêm chút đi. Nếu cái t.h.a.i này là Hoàng tử, đến lúc đó Hoàng thượng vui mừng, ta sẽ thừa cơ c/ầu x/in Hoàng thượng ban ơn."

Được lời khẳng định của ta, Xuân Hỷ vô cùng mừng rỡ, hăm hở rời đi.

Phụ thân ta có lẽ không tin lời ta, nhưng hiện giờ ông ta cũng chẳng thể làm gì ta. Hơn nữa, hiện tại ta cũng đã mang long th/ai, ông ta chỉ có thể dỗ dành, bởi lẽ so với Tống Tư Nhiễm, thì một long t.h.a.i có mang huyết mạch của nữ nhi ông ta, đáng để đặt cược hơn, và cũng phóng đại dã tâm của ông ta.

19.

Sau khi m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ ba, ta có thể rõ ràng cảm nhận được tai mắt ở Trữ Tú Cung tăng lên.

Thái giám và cung nữ lạ mặt thường xuyên đi ngang qua cửa sân.

Hoàng hậu cũng gặp riêng ta: "Tương phi sẽ ra tay với ngươi!" Hoàng hậu trực tiếp nói rõ ý đồ.

Ta gật đầu không hề ngạc nhiên.

Hoàng hậu hỏi: "Ngươi ứng phó thế nào?"

Ta lấy một gói t.h.u.ố.c từ trong tay áo đặt trước mặt Hoàng hậu. Hoàng hậu nhặt lên ngửi, rồi nhíu mày: "Mùi Ngải C/ứu..."

Ta gật đầu: "Tai mắt mà Tương phi đặt trong cung ta gần đây đều sẽ biết ta đã bắt đầu xông Ngải!"

Hoàng hậu cười nhẹ: "Ngươi quả là mưu kế hay, vậy mấy tháng này, chắc chắn Tương phi sẽ tránh mặt ngươi." Nói xong, Hoàng hậu đặt gói t.h.u.ố.c xuống: "Ngươi không sợ bản cung làm hại hài t.ử trong bụng ngươi sao?"

Ta đón nhận ánh mắt Hoàng hậu: "Lần trước đ.á.n.h cược, Hoàng hậu nương nương thua thần thiếp, đã nói sẽ đồng ý với thần thiếp một yêu cầu. Hiện giờ thần thiếp xin đưa ra yêu cầu này với Hoàng hậu nương nương."

Không đợi Hoàng hậu mở lời, ta tiếp tục nói: "Nếu cái t.h.a.i này của thần thiếp là Hoàng tử, mong Người có thể cho tiểu Hoàng t.ử quá kế (nhận làm con nuôi) cho Hoàng hậu nương nương!"

Sắc mặt Hoàng hậu biến đổi lớn, có chút không dám tin nhìn ta. Hoàng hậu sớm đã tổn hại cơ thể sau khi sinh Công chúa, đã không thể mang long t.h.a.i nữa. Vì sự vững chắc của Trung Cung, yêu cầu này của ta, Người không thể từ chối.

Hoàng hậu nhìn chằm chằm vào ta, sắc mặt biến đổi hồi lâu rồi mới thốt ra một câu: "Bản cung cần suy nghĩ."

Dù chưa trực tiếp đồng ý, nhưng đối với ta đã là đủ. Ít nhất sự an toàn của hài t.ử trong bụng ta, Hoàng hậu cũng sẽ chăm sóc phần nào rồi.

Sau khi Hoàng hậu rời đi, Thúy Nhi đến nói với ta, Hoàng thượng sắp đến.

Ta nhìn Thúy Nhi nói: "Làm theo kế hoạch, chuẩn bị xông Ngải!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất