Giọng nói của Thịnh Trạc mỗi lúc một nhỏ dần.

Tôi nghe thấy có gì đó không đúng, liền đẩy đẩy cậu ta: "Cậu làm sao thế."

"Nhóm nghiên c/ứu viên nhà anh sắp hút cạn kiệt tôi rồi." Trông cậu ta rất mệt mỏi, giọng điệu oán trách sầu n/ão: "Tôi còn nghi ngờ không biết bọn họ có thâm th/ù đại h/ận gì với tôi không nữa."

Tôi nghĩ, chắc là bọn họ sợ sau khi tôi có được Thịnh Trạc rồi, công việc của bọn họ sẽ không giữ được nữa.

Lo lắng hoàn toàn thừa thãi, cho dù tôi không dùng đến nữa thì chẳng phải vẫn còn có anh cả và anh hai đó sao?

Mặc dù anh cả thường ngày chỉ sử dụng th/uốc ức chế, nhưng anh hai thỉnh thoảng vẫn sẽ ghé qua trung tâm.

"Ừm..."

Thịnh Trạc hốt hoảng nhắm nghiền mắt lại, đáp lời lấy lệ một tiếng.

Có chút kỳ lạ.

"Có phải cậu vẫn còn chuyện gì giấu giếm tôi không?"

Cậu ta không hó hé nửa lời, tôi ngồi đ/è lên ng/ười ép cậu ta phải hé miệng, Thịnh Trạc cứ nằm yên mặc kệ tôi muốn làm xằng làm bậy gì thì làm.

"Bây giờ tôi không còn sức làm gì anh đâu. Tùy anh muốn giày vò thế nào cũng được."

Thịnh Trạc khựng lại một chút, mở mắt ra, dùng đôi mắt đen láy nhìn tôi chằm chằm.

"Nửa tiếng sau, tôi sẽ ăn lại cả vốn lẫn lãi."

"Ha, với cái dáng vẻ yếu ớt hiện tại của cậu á?" Tôi lên tiếng giễu cợt cậu ta.

Kết quả là trong suốt cả kỳ phát tình tôi chẳng thể nào lết nổi xuống giường.

Sau khi tỉnh táo lại nhìn thấy một đống hỗn độn vương vãi khắp sàn, tôi có hơi phát đi/ên.

"Tại sao cậu lại dùng biện pháp an toàn chứ? Một cơ hội tốt như thế này lại bị lãng phí mất rồi! Không muốn làm thì cậu cứ nói thẳng ra đi! Tôi vẫn còn kịp tìm người khác mà."

Hu hu vị trí đứng đầu bảng xếp hạng người giàu có của tôi đi tong rồi!

"Anh muốn thay ai?"

Giọng nói của Thịnh Trạc nghe có vẻ hơi nguy hiểm.

Tôi rúc sâu vào trong chăn, buồn bực cãi cùn: "Thay ai cũng giỏi hơn cậu. Lại còn dám mạnh miệng bảo một đêm là~ đủ~ rồi~ nữa chứ, có cho thêm mười cái kỳ phát tình nữa cậu cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu."

Cậu ta tức quá hóa cười.

"Tôi chỉ sợ anh hối h/ận thôi, bản thân anh vốn dĩ đã không thích trẻ con, đến lúc đó biết được sự thật rồi thì anh sẽ phải làm sao?"

"Sự thật?"

Tôi lập tức thò đầu ra ngoài.

"Ý cậu là gì?"

"Ông nội của anh đã từng tìm tôi, nói rằng bản di chúc của ba người các anh là giả, bản di chúc thật sự là tài sản sẽ chia đều làm ba, không ai nhiều hơn, cũng không ai ít hơn."

Tôi kh/iếp s/ợ đến mức không biết dùng từ gì để diễn tả, nhưng sau khi hoàn h/ồn lại, lại cảm thấy đây quả thực là chuyện mà ông cụ có thể làm ra được.

Còn nữa.

Mấy tờ rơi quảng cáo "Omega giàu có bỏ số tiền lớn cầu con" kia là do anh hai sai người dọn dẹp sạch sẽ, anh ấy sợ tôi bị người khác lừa gạt lại.

Ngay trong cái ngày anh cả chạm mặt Thịnh Trạc ở văn phòng, anh ấy đã tìm cậu ta nói chuyện để x/á/c nhận ý đồ và mục đích của cậu ta.

Và cả...

Anh hai thực sự có th/ai rồi.

Rốt cuộc thì tôi cũng chẳng thể thắng nổi ai.

Nhưng dường như, tôi lại giành được rất nhiều thứ.

Thịnh Trạc ôm chầm lấy tôi từ phía sau: "Đang nghĩ gì vậy?"

Tôi lén lút lau khóe mắt.

"Phiền ch*t đi được, lại phải đi làm rồi."

Thịnh Trạc bật cười khẽ.

"Giang Bỉnh, chuyện tôi làm nghề tay trái là thật đó.”

"Nếu anh đồng ý, chúng ta cùng nhau nỗ lực nhé.”

"Để ngồi lên được cái vị trí mà anh vẫn luôn hằng mong muốn."

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
11 Long Quách Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm