Tôi đứng dậy, chỉnh lại bộ quần áo bị hắn đ/è cho nhăn nhúm.
Hắn nằm trên sàn, co quắp lại, đôi mày hơi nhíu ch/ặt.
Có thể đi.
Hắn bị thương, lại còn mệt mỏi đến thế này, ít nhất phải ngủ 12 tiếng.
Tôi có thể rời đi một cách sạch sẽ.
Tôi nhìn hắn.
Lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Có thể đi.
Không hiểu sao, tôi lại không bước đi.
Tôi ngồi xổm xuống, đỡ hắn từ dưới đất lên, nửa kéo nửa ôm đưa hắn lên giường.
Tôi đun nước nóng, tìm hộp c/ứu thương, bắt đầu làm sạch vết thương cho hắn.
Khi tôi lau vết thương trên xươ/ng sườn, hắn khẽ nhíu mày, miệng lầm bầm gì đó không rõ.
Ghế sát lại gần mới nghe rõ.
"Trưởng quan..."
"Đừng đi."
Tôi ngẩn người hồi lâu, thở dài, khẽ nói: "Không đi."
Tôi xử lý xong tất cả vết thương cho hắn, quấn băng gạc, rồi đắp cho hắn một chiếc chăn.
Sau đó kéo ghế ngồi bên mép giường, lặng lẽ nhìn hắn.
Khi ngủ, Túc Vũ chỉ là một người đàn ông rất trẻ.
Hàng mi rất dài, hơi cong vút, đổ một vệt bóng nhỏ lên xươ/ng gò má.
Sống mũi rất cao, đôi môi mỏng, đường xươ/ng hàm sắc sảo.
Trông quả thực rất đẹp trai.
Đáng tiếc lại là một gã đi/ên mà người gh/ét, chó cũng chê.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Không hề rời đi.