Một lát sau...
Bên ngoài cửa phòng tôi sẽ vang lên tiếng gõ cửa.
Trái tim tôi như bị một sợi dây khẽ kéo căng.
đ/ập nhanh hơn một chút.
Cũng vui hơn một chút.
Tôi vội chỉnh lại bộ đồ ngủ xộc xệch, chạy ra mở cửa.
Anh trông rất mệt.
Đưa tay xoa đầu tôi.
"Ngủ ngon nhé, cún con."
Đúng vậy.
Không biết từ lúc nào, anh bắt đầu gọi tôi là "cún con".
Tôi không hề thấy khó chịu.
Tôi chỉ nhớ...
Lần đầu tiên nghe thấy cách gọi ấy, tôi ngước nhìn gương mặt anh.
Tinh xảo.
Đẹp đẽ.
Sinh động.
Rực rỡ.
Mặt tôi bỗng nóng bừng.
"Cún con" là một cách gọi rất hay.
Bởi vì cún con đáng yêu.
Trung thành.
Vô lo vô nghĩ.
Cún con có chủ nhân yêu thương mình.
Cún con là hạnh phúc.
"Ngủ ngon, anh."
8.
Sau mùa tốt nghiệp...
Cũng đến sinh nhật của tôi.
Tôi ngồi ngẩn người nhìn mặt hồ trong màn đêm.
Giang Thi Ngữ đưa tay vẫy vẫy trước mặt tôi.
"Này! Nghĩ gì thế? Sinh nhật mà mặt mày ủ rũ vậy?"
"À... không có gì."
Tôi lắc đầu phủ nhận.
Nhưng thật ra...
Vẫn có một chút.
Dạo gần đây Tần Chiêu Nguyệt rất ít khi ở nhà.
Tôi cũng không biết cảm xúc hỗn độn này nên gọi là gì.
Lướt video trên mạng, người ta nói đó là hội chứng lo âu vì chia xa.
Tôi cũng không biết có đúng hay không.
Sau khi vào công ty làm việc, anh lúc nào cũng bận.
Bận đến mức...
Ngay cả sinh nhật tôi cũng không có thời gian trở về.
Hoặc cũng có thể...
Anh vốn chẳng hề nhớ sinh nhật của tôi.
Dù sao...
Đối với anh, đây hẳn chỉ là một chuyện nhỏ chẳng đáng để tâm.
Nhưng trong lòng tôi...
Vẫn có chút thất vọng.
Giang Thi Ngữ hỏi:
"Sao cậu lại đăng ký học đại học ngay ở đây?"
"À... tôi không muốn ở quá xa nhà. Còn cậu?"
Cô mỉm cười, vén mái tóc ra sau tai.
Rồi nghiêm túc nhìn tôi.
"Cậu nghĩ xem?"
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong khoảnh khắc ấy...
Tôi dường như đã hiểu tất cả.
"Tống Khê, thật ra có vài lời tôi muốn nói với cậu từ lâu rồi."
"Nhưng tôi sợ ảnh hưởng đến kỳ thi."
"Cho nên tôi vẫn luôn nhịn đến tận bây giờ."
"Cậu đoán được tôi muốn nói gì không?"
Tôi chưa từng yêu ai.
Cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ có cô gái thích mình.
Đối diện với sự thẳng thắn của Giang Thi Ngữ...
Tôi luống cuống đến mức không biết phải làm sao.
"Tôi... tôi..."
Nhìn gương mặt đỏ bừng của tôi, cô khẽ cắn môi, tiến lại gần thêm một bước.
Bầu không khí đêm nay quá đẹp.
Đẹp đến mức...
Nụ hôn sắp tới dường như là điều hết sức tự nhiên.
Đầu óc tôi rối như tơ vò.
Không biết nên đẩy cô ấy ra thế nào.
Ngay khoảnh khắc môi hai người sắp chạm vào nhau...
Như có thần giao cách cảm.
Tôi bỗng quay phắt đầu nhìn sang bên cạnh.
Tần Chiêu Nguyệt đang lặng lẽ nhìn chúng tôi.
Bình tĩnh đến đ/áng s/ợ.
Trên gương mặt trắng như sứ ấy...
Không hề có lấy một tia cảm xúc.
Tim tôi thắt lại.
Một cảm giác chột dạ vô cớ dâng lên.
Nhịp tim vốn đã rối lo/ạn...
Giờ càng đ/ập như trống dồn.
"Anh..."
Giang Thi Ngữ cũng khựng lại, ngượng ngùng quay mặt đi.
Thế nhưng Tần Chiêu Nguyệt không nói một lời.
Anh xoay người bỏ đi.
Tôi gần như không cần suy nghĩ, lập tức đuổi theo.
"Anh!"
Bước chân anh không hề dừng lại vì tôi.
Anh dứt khoát lên xe, đóng cửa lại.
Tôi vội đưa tay kéo cửa xe.
Mới phát hiện cửa đã khóa.
Đành gõ nhẹ lên cửa kính.
"Anh..."
Kính xe từ từ hạ xuống.
Tôi mấp máy môi, không biết nên nói gì.
Chỉ có thể cố giả vờ thoải mái hỏi:
"Anh... sao hôm nay anh lại đột nhiên về vậy?"