Tơ Hồng Trời Ban

Chương 4.1

20/12/2024 15:31

4

Cuối xuân đầu hè, vừa có ánh mặt trời rực rỡ, lại cùng với gió mát, thật đúng là một thời tiết tốt để vận động.

Ít nhất đối với Lý Thừa Minh, Lam Triết, còn có rất nhiều nam thanh nữ tú tham gia hội săn b/ắn mà nói, quả là vô cùng thích hợp.

“Cô nương nên khoác áo choàng kín vào đi, xem chừng gió lớn, cẩn thận bị cảm lạnh.”

Tiểu Tích vì ta buộc xong dây buộc, lại quẹo trái quẹo phải đem những nếp gấp trên quần áo vỗ bằng, mới nhìn về phía trên sân, hai đội đang thi đấu, tức gi/ận bất bình nói: "Ai...... Tiểu Hầu gia như thế nào liền đem nữ tử kia mang lên sân đấu, ngài cũng chưa từng cùng người đá/nh qua mã cầu đâu!"

“... "Ta thử lấy lại nhận thức của đứa nhỏ, nhẹ nhàng quát lớn:" Tiểu Tích, ai dạy em? Đó là Lam cô nương.”

Nguyện vọng lớn nhất của Lam Triết là chinh chiến sa trường, b/áo th/ù cho người thân của nàng. Trên thực tế, võ công của nàng không kém Lý Thừa Minh nhiều lắm, chỉ là cần mọi người đồng ý.

Cho nên khi Thiên Tử bày mưu đặt kế Lý Thừa Minh cùng Lam Triết dẫn đầu một đội người đến tranh tài trước mặt nhiều quý tộc.

“Nghe nói trước đây không lâu Lam cô nương gặp mặt Thiên Tử, nói không chừng ta sẽ có thêm một vị Lam tướng quân.”

Ta chỉ vào nữ tử trong hỗn lo/ạn cho nàng xem. Lam Triết vốn là dáng người cao ngất, lúc này trong lúc tranh đoạt cũng không rơi vào thế hạ phong, nàng kéo dây cương ở trong cát bay bay lên theo mã cầu tránh tới tránh lui, thật là tư thế oai hùng hiên ngang.

Tiểu Tích rốt cuộc thiếu kinh nghiệm, ngơ ngác cùng ta xem trận đấu một lát, lại nói: "đá/nh mã cầu cùng làm tướng quân có qu/an h/ệ gì..."

Ta cùng nàng tán gẫu: "Tiểu Tích, em cảm thấy một tướng quân phải có bộ dạng gì đây?"

“Vậy, khẳng định phải như tiểu Hầu gia như vậy, "Nàng lục lọi ruột gan nghĩ ra từ thích hợp," Uy phong lẫm liệt, ân, ân, thiên nhân chi tư nha.”

Ta nhớ tới mấy canh giờ trước, Lý Thừa Minh mặc phòng hộ được một nửa, ôm mũ bảo hiểm len lén đến chỗ chúng ta, cười như một lãng tử.

"Sáng nay ta có vài trận đấu ngựa."

Ta: "Ồ.”

"Ta đã để lại một vị trí tốt trên khán đài cho ngươi."

Ta: "Ồ?”

Hắn không nói lời nào, nhưng ánh mắt đang đi/ên cuồ/ng ám chỉ, phảng phất ngưng tụ thành thanh âm.

Ta trêu chọc hắn: "Cảm ơn vị trí tốt của ngươi, nhưng trước đây ta không hay xem đấu mã cầu cho lắm.”

“Không phải năm nay có ta ở đây sao?”

Ta nhịn cười: "Vậy được, ta khẳng định sẽ cổ vũ cho ngươi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0