13

Buổi hướng dẫn chưa được bao lâu, bỗng nhận được tin nhắn từ phòng ngủ gửi ra:

【Anh bao giờ xong? Em có chút việc muốn ra ngoài.】

Tôi biết ngay thằng nhóc này chẳng bao giờ chịu ngoan ngoãn, nhất định sẽ tìm cách gây rối. Không ngờ nhanh như vậy đã ngồi không yên, tôi bèn khó chịu trả lời:

【Mới bắt đầu thôi, đừng quậy.】

【Được rồi.】 Cậu đáp một câu, rồi quả thật yên lặng.

Một lúc sau lại có tin nhắn:【Chán quá, anh vào đây chơi với em một lát đi?】

Tôi chỉ lặng lẽ trợn mắt, chẳng buồn đáp.

Phòng ngủ bỗng vang lên tiếng “bịch”, giống như sách rơi xuống đất. Nhưng sách của tôi đều xếp ngay ngắn trên giá, tuyệt đối không thể tự rơi.

Nhất định là thằng nhóc đó cố tình, dùng cách này để u/y hi*p ngầm.

「Thầy có muốn vào xem không?」 Một sinh viên tốt bụng nhắc.

「Không sao, là con mèo ngốc thôi. Vì sợ người lạ nên tôi nh/ốt nó trong phòng, giờ chắc nó quậy vì không chịu nổi.」

Nói xong, thằng nhóc kia như cố tình phối hợp, liên tiếp ném thêm mấy quyển nữa xuống đất.

Thế này thì không ổn, nếu không sinh viên sẽ nghi ngờ. Bất đắc dĩ, tôi đành phải chui vào phòng ngủ.

「Người đâu rồi?」 Vừa bước vào đã thấy trống trơn.

Ngay sau đó, một đôi tay từ phía sau ôm lấy tôi, đầu áp sát tai thì thầm:

「Có ai đâu, chẳng phải mèo sao? Chỉ là con mèo không nghe lời thôi.」

14

「Ngoài kia còn có sinh viên, em muốn làm gì?」 Tôi hạ giọng chất vấn.

「Anh!」 Cậu khẽ thổi hơi vào tai tôi.

Tôi thật sự hết chịu nổi, trò cũ này không biết chán sao?

Tôi vội quay đầu, dùng khẩu hình nghiêm khắc cảnh cáo:

「Đừng làm lo/ạn!」

「Cho em hôn thêm một cái!」

「Đừng quá đáng!」

「Được thôi!」 Cậu cười khẽ, một tay nắm lấy tay nắm cửa, giả vờ muốn mở.

「Đủ rồi.」 Tôi thật sự bị thằng nhóc này nắm thóp, chẳng còn cách nào, chỉ có thể cam chịu nhắm mắt.

Cậu ép tôi vào tường, nâng mặt tôi, bắt đầu một nụ hôn dài. Lần này lại dịu dàng hơn nhiều, không còn trút gi/ận hay trả th/ù, chỉ có lưu luyến và quấn quýt.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi dường như cũng bị cuốn vào nhịp điệu đó, trong lòng còn xuất hiện chút d/ao động.

「Được rồi chứ? Tiếp theo đừng quậy nữa.」 Nụ hôn kết thúc, tôi cố giấu đi hơi thở gấp gáp mà nói.

「Thêm lần cuối.」 Cậu cũng thở hổ/n h/ển, nhưng ánh mắt hưng phấn, rõ ràng vẫn chưa thỏa mãn.

Tôi không đáp, cậu lại từ từ ghé sát mặt. Vừa định hôn xuống thì ngoài cửa vang lên giọng một sinh viên: 「Thầy ơi, mèo ngoan chưa, có cần giúp không ạ?」

Tôi vừa định đẩy cậu ra, thì cậu nhanh tay giữ ch/ặt cổ tay tôi, mạnh mẽ chặn miệng tôi lại.

Ngoài kia dường như có tiếng ghế dịch chuyển, lo sợ sinh viên sẽ xông vào, tôi chẳng kịp nghĩ nhiều, hoảng lo/ạn nâng gối thúc mạnh vào bụng cậu.

15

Dù cú thúc vừa rồi lực không nhỏ, nhưng cùng lắm chỉ khiến cậu buông ra, vậy mà cậu lại làm quá, ngồi bệt xuống đất.

Xong rồi, không ngờ vị trí lệch, lại trúng ngay…… hề hề, chỗ không nên chạm.

Thấy cậu ôm ch/ặt chỗ hiểm, đ/au đến toát mồ hôi lạnh, tôi không nhịn được lo lắng hỏi:

「Không sao chứ?」

「Anh á/c quá!」 Cậu rít hơi, oán thán.

「Đáng đời!」 Phải nói dáng vẻ hiện tại của cậu vừa đáng thương vừa buồn cười.

Tôi lại đưa tay vò tóc cậu, hả hê nói: 「Mèo con giờ ngoan chưa nào?」

Cậu liếc mắt nhìn tôi, mặt mũi đầy vẻ sống không còn gì luyến tiếc.

Trận này tôi thắng lớn, ra ngoài tâm trạng sảng khoái vô cùng, không chỉ giọng nói cao thêm mấy tông, mà cả mạch giảng cũng rõ ràng hơn hẳn.

Tiễn sinh viên đi rồi, tôi vội vào nhà xem tình hình, phát hiện cậu đã nằm trên giường tôi ngủ say.

Xem ra không có vấn đề gì, tôi yên tâm, không đ/á/nh thức cậu.

Tôi ngồi bên giường lặng lẽ nhìn cậu, quả thật là gương mặt ưu tú khó mà bỏ qua: sống mũi cao, môi mỏng, đường nét tinh xảo, lông mi dài, ánh mắt câu người, khi cười lại khiến lòng người xao động.

Thoáng chốc tôi có cảm giác thời gian quay ngược, khi ấy chúng tôi chưa chia tay, cậu cũng nằm cạnh tôi ngủ say như thế…… Ý nghĩ vừa lóe lên, tôi lại vô thức đưa tay muốn chạm vào mặt cậu.

Đúng lúc đó, điện thoại cậu rung lên, màn hình sáng hiện một cái tên quen thuộc: Alice!

Cậu lập tức tỉnh giấc, nhìn thoáng qua rồi hoảng hốt bấm từ chối.

16

「Sao không nghe?」 Tôi hơi châm chọc hỏi.

「Điện thoại công việc, không quan trọng.」 Cậu không nhận ra ý mỉa mai, nghiêm túc giải thích.

「Công việc quan trọng, vậy đi đi.」 Tôi lười vạch trần, lạnh lùng nói.

「Được, em đi trước, lát nữa lại đến tìm anh!」 Giọng cậu nhẹ nhàng, nói xong còn vòng tay qua cổ tôi định hôn.

「Đừng chạm vào tôi.」 Tôi bực bội gạt tay cậu.

「Sao vậy?」 Cậu khó hiểu nhìn tôi.

「Nói lại lần nữa, chúng ta đã chia tay mấy năm rồi, đừng phí thời gian lên tôi nữa.」

「Tại sao?」 Cậu xúc động, trong mắt còn ánh lên tia lệ.

Tôi bình tĩnh đối diện ánh mắt ấy, không nói gì.

「Anh, rốt cuộc em sai ở đâu, sao anh không nói? Em phạm lỗi gì, ngay cả cơ hội sửa anh cũng không cho?」

「Em rất tốt, là anh không xứng với em, đi đi!」

「Chẳng lẽ,」 sắc mặt cậu nghiêm lại, dò hỏi, 「thật ra anh đã yêu người khác?」

Tôi suýt bật cười, quả nhiên chỉ kẻ từng làm sai mới dùng á/c ý để đo người khác.

「Muốn nghĩ sao thì nghĩ.」 Nói xong tôi bước ra khỏi phòng.

「Người đó là ai, anh ta hơn em chỗ nào?」 Cậu vẫn theo sau truy hỏi.

Tôi thấy vô cùng mệt mỏi, trốn vào thư phòng, khóa trái cửa.

Ngoài kia im lặng rất lâu, rồi vang lên giọng khàn khàn: 「Xin lỗi, anh giữ gìn sức khỏe.」

Lại chờ thêm một lúc, cuối cùng mới nghe thấy tiếng cửa lớn đóng lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc mã tránh ra, tôi chọn bạn cùng phòng

Chương 18
Sau khi tra xong điểm thi đại học, tôi hí hửng đi tìm Trần Cảnh bàn chuyện nguyện vọng. Cuối cùng chúng tôi cũng có thể chọc thủng lớp giấy mỏng cuối cùng, đăng ký chung một trường đại học. Nhưng khi gặp mặt, hắn lại khoác vai một cô gái, cười rạng rỡ: “Giới thiệu chút, đây là bạn gái tôi, Miểu Miểu. Cô ấy đồng ý cùng tôi đăng ký học chung một thành phố rồi!” “Anh em à, chuyến du lịch tốt nghiệp trước đó chắc tôi phải thất hẹn thôi, tôi phải đi Tây Tạng với Miểu Miểu.” “Cậu không để ý chứ?” Không khí như đông cứng lại, tôi sững người tại chỗ. Chúng tôi từng nắm tay, từng hôn nhau. Tôi vẫn luôn nghĩ giữa chúng tôi là sự ngầm hiểu không cần nói ra. Vậy mà giờ đây, hắn lại nói sẽ đăng ký học chung thành phố với người khác. Tôi cố gắng nở nụ cười: “Sao lại thế được? Chúc cậu chơi vui.” Từ đó về sau, tôi không bao giờ làm phiền hắn nữa. Khi điền nguyện vọng, tôi chọn ngôi trường xa Trần Cảnh nhất.
477
2 Nhật Ký Phơi Bày Chương 13
7 CỨU RỖI Chương 15
8 Vịnh Lưu Ly Chương 32

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: 【Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!】 Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: 【Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.】 Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: 【Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.】 【Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.】 【Mau quay về đi!】 Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: 【Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!】 Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: 【Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.】 Tôi bất lực: 【Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.】 Bạn gái: 【Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.】
Kinh dị
Tội Phạm
Trinh Thám
2