-

Quả nhiên câu chuyện vẫn chưa kết thúc. Ngày hôm sau, Mộc Tiểu Tiểu tới tìm tôi.

Cô ta chặn tôi lại sau giờ tan học, chúng tôi vừa kết thúc một tiết học lớn, là tiết có vài lớp cùng học.

Tôi bị é/p trở thành trung tâm của sự chú ý giữa hành lang đông người qua lại.

Cảm ơn khẩu trang của tôi ơi, nếu không chắc tôi đội quần tại chỗ quá.

“Tiểu thư Tô, c/ầu x/in cô tha cho tôi đi mà.” Vừa tới gần, hai tay của cô ta giữ ch/ặt tay tôi, liên tục cúi đầu về phía tôi.”

Còn phải nói, lực tay của cô gái này rất mạnh, tôi vùng vẫy mấy lần mà không thoát ra được, nhất thời tức gi/ận nói: "Cậu là ai? Làm gì vậy hả!"

Một vài người bạn của tôi cũng tiến đến kéo cô ta ra, cô ta bất chợt kêu khóc thảm thiết: “Tiểu thư Tô, tôi sai rồi, lẽ ra tôi không nên tranh học bổng với cô, xin cô bỏ qua cho tôi, tôi cố gắng rất lâu mới có được suất thực tập ở Giang thị, cô đừng s/a th/ải tôi mà!”

Lúc này bạn bè tôi cũng do dự, cô ta vừa thoát khỏi bọn họ liền lao tới chỗ tôi, quỳ xuống cái phịch: "Tiểu thư Tô, tôi sai rồi, tôi thực sự sai rồi, c/ầu x/in cô, tôi không thể mất đi công việc ở Giang thị được..."

Vở kịch này, nếu tôi không bị dính vào, chắc tôi cũng lấy điện thoại ra quay lại quá.

Tôi ngồi xổm xuống hỏi cô ta: “Bạn học à, cậu bình tĩnh chút đi, tôi cũng đâu biết cậu, xin hỏi cậu là ai vậy?”

Rõ ràng cô ta không ngờ tôi sẽ nói vậy, sững người trong giây lát mới kịp phản ứng lại.

Tôi nháy mắt với mấy người bạn, bọn họ đồng loạt đi tới kéo cô ta đứng dậy và lôi ra ngoài. Bạn học bên cạnh cũng đi ra ngoài theo.

Chuyện này phải giải quyết trong hôm nay, nếu không chẳng biết mai trong trường sẽ truyền ra lời gì.

Tìm một chỗ đất trống dưới giảng đường, tôi đưa cho cô ta một tờ giấy vệ sinh, nghiêm mặt hỏi cô ta: "Bạn học à, trước giờ tôi chưa từng gặp cậu, cái gì mà học bổng, rồi công việc tại Giang thị gì cơ, hôm nay làm phiền cậu nói rõ ràng cho tôi.”

Cô ta lại khóc, trong miệng còn nói mấy câu như “c/ầu x/in cô đừng s/a th/ải tôi”.

Ngay cả bạn tôi cũng không nhịn nổi nữa: “Bạn học à, nói cả buổi, chúng tôi cũng không nhận ra cậu. Học bổng gì gì đó cậu cũng không giải thích được. Công việc ở Giang thị thì liên quan gì tới Tô Viện Viện? Cậu la hét cái gì? Tưởng chỉ la hét là có thể bu/ộc t/ội người khác à?

Tôi lạnh lùng chen vào một câu: “Nếu đọ về giọng to thì chúng ta đã thắng Nhật Bản và chiếm được Mỹ từ lâu rồi.”

Mấy bạn học đứng xem đều cười phá lên, tôi cũng lười dây dưa với cô ta: “Bạn học, nếu không nói rõ được thì hai ta đến văn phòng tìm viện trưởng, hoặc đến phòng bảo vệ, nếu không thì đồn c/ảnh s/át, thấy cậu oan ức như vậy, tôi tìm một nơi để cậu nói lý lẽ nhé, thấy sao?”

Cô ta sụt sịt nức nở nói: “Ai mà không biết cô là tiểu thư nhà họ Tô, một tay che trời, có chỗ nào cho sinh viên ngh/èo như tôi nói lý lẽ ư?”

Tôi không nhịn được trợn mắt: “Bạn học à, bây giờ là xã hội xã hội chủ nghĩa do nhân dân làm chủ, cậu không học Triết học Mác Lênin và Tư tưởng Mao Trạch Đông hả? Cậu có thành kiến gì với Tô Viện Viện tôi? Hay là có thành kiến với gia đình chúng tôi? Hoặc là có phỏng đoán gì về trường học? Nếu muốn tố cáo thì cậu đi mà tố cáo, tôi không có thời gian tiếp tục dây dưa với cậu!”

Nói xong tôi xoay người rời đi.

Thật xui xẻo!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm