Buổi trưa, tôi bắt ba tên Chu Hưởng ngồi trong lớp học trống để học bổ túc toán.

Biểu cảm của bọn họ còn đ/au khổ hơn cả lúc bị tôi chặn ở nhà vệ sinh hôm qua.

Chu Hưởng cầm bút, h/ồn lìa khỏi x/ác: "Trì thiếu gia, giờ tôi thà đi đá/nh nhau còn hơn."

Tôi gõ bàn: "đá/nh nhau có giúp cậu thi đỗ đại học không?"

Lý Chu thì thầm: "Nhưng đâu nhất thiết là tôi phải thi đại học."

Tôi nhìn cậu ta: "Vậy cậu muốn làm gì?"

Lý Chu sững người. Chắc là chưa từng có ai hỏi cậu ta câu này.

Cậu ta suy nghĩ rất lâu: "Tôi muốn mở tiệm sửa xe. Bố tôi ngày trước sửa xe máy, hồi nhỏ tôi thấy ông ấy ngầu lắm."

Chu Hưởng kinh ngạc: "Cậu cũng có ước mơ à?"

Lý Chu nổi cáu: "Sao nào, đàn em của phản diện thì không được có ước mơ à?"

Triệu Vô Dạng giơ tay: "Vậy tôi muốn mở quán cơm."

Chu Hưởng càng kinh ngạc hơn: "Mấy cậu đều âm thầm trưởng thành sau lưng tôi đấy à?"

Tôi hỏi cậu ta: "Còn cậu thì sao?"

Chu Hưởng im lặng hồi lâu: "Tôi muốn... làm giáo viên thể dục."

Nói xong, chính cậu ta cũng thấy ngại.

"Có phải nghe hơi vô dụng không?"

Tôi lắc đầu: "Rất tốt."

Chu Hưởng ngẩn ra.

Tôi nói: "Có thể khiến một đám học sinh vận động, không trở thành những tên đàn em chỉ biết bày mưu tính kế, đó là một việc rất có giá trị."

Cả ba đều im lặng.

Hệ thống thông báo: [Chỉ số chữa lành của nhân vật phụ tăng ba.]

Tôi nhướng mày. Quả nhiên là vậy.

Trong cuốn sách này, không chỉ mình Giang Dự An cần được c/ứu rỗi. Ngay cả những tên đàn em phản diện cũng chỉ là những đứa trẻ bị cốt truyện sắp đặt phải trở nên x/ấu xa.

Bỗng nhiên, từ ngoài cửa truyền đến một tiếng động rất khẽ.

Tôi quay đầu lại.

Giang Dự An đang đứng đó, tay cầm một xấp bài tập.

Cậu ấy liếc nhìn chúng tôi một cái: "Giáo viên bảo tôi mang tài liệu đến."

Chu Hưởng lập tức lấy bài thi đ/è lên: "Đừng nhìn, bài của tôi sai nhiều đến mức cần quyền riêng tư đấy."

Giang Dự An đặt tài liệu xuống.

Tôi hỏi: "Cậu ăn trưa chưa?"

Cậu ấy khựng lại" "Ăn rồi."

Hệ thống thì thầm trong đầu tôi: [Cậu ta nói dối đấy.]

Tôi suýt chút nữa thì bật cười.

Hệ thống này đã bắt đầu chủ động mách lẻo rồi.

Tôi lấy thẻ cơm đưa cho Giang Dự An.

"Giúp tôi m/ua chai nước."

Giang Dự An nhìn tôi.

Tôi bổ sung: "Tiền thừa thì cậu tiện thể ăn một bữa cơm luôn đi."

Cậu ấy không nhận" "Tôi không cần."

Tôi suy nghĩ một chút rồi nhét thẻ cơm vào tay Chu Hưởng: "Cậu đi m/ua năm suất cơm."

Chu Hưởng: "?"

"Sao lại là năm suất?"

Tôi chỉ vào lớp học trống.

"Ba cậu, tôi, và Giang Dự An."

Giang Dự An nhíu mày: "Tôi đã nói là tôi không cần rồi."

Tôi gật đầu: "Vậy cậu cứ đứng nhìn chúng tôi ăn."

Giang Dự An: "…"

Mười phút sau, năm suất cơm đặt trên bàn. Ba tên Chu Hưởng ăn uống như thể đã đói khát suốt tám trăm năm.

Tôi đẩy một suất về phía Giang Dự An.

Cậu ấy im lặng rất lâu, cuối cùng cũng ngồi xuống.

Khi ăn miếng đầu tiên, động tác của cậu ấy rất chậm. Như thể không chắc đây có phải là một cái bẫy nào đó hay không.

Tôi không nhìn cậu ấy. Chỉ cúi đầu ăn phần của mình.

Một vài lòng tốt nếu cứ chằm chằm nhìn người ta nhận lấy, sẽ biến thành áp lực. Tôi hiểu điều đó.

Sau khi Giang Dự An ăn xong nửa suất cơm, bỗng nhiên nói khẽ: "Cảm ơn."

Hệ thống thông báo: [Chỉ số chữa lành của nam chính tăng hai.]

Trong lòng tôi nhẹ nhõm hẳn.

Chu Hưởng ngơ ngác ngẩng đầu: "Cảm ơn ai cơ?"

Triệu Vô Dạng miệng đầy cơm: "Chắc là cảm ơn suất cơm đấy."

Lý Chu gật đầu nghiêm túc: "Công nhận là ngon thật."

Giang Dự An nhìn bọn họ, khóe môi khẽ động đậy. Như thể muốn cười, nhưng lại không quen.

Tôi chợt thấy, cảnh tượng này còn đẹp hơn bất kỳ bộ truyện sảng văn vả mặt nào.

Một lớp học cũ kỹ trống trải. Năm suất cơm bình dân.

Những kẻ vốn dĩ nên làm tổn thương lẫn nhau, lại ngồi cùng nhau ăn một bữa trưa bình thường.

Hóa ra chữa lành chẳng phải việc gì quá vĩ đại.

Đôi khi, chỉ đơn giản là để một người được ăn một bữa cơm một cách bình yên mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
11 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm