Tôi quỳ sụp trên sàn, cơ thể co gi/ật không ngừng, tứ chi bắt đầu rá/ch toác, mọc ra lớp lông tơ.
Lý Trạch cúi người nhìn bộ dạng thảm hại của tôi, không kiềm được cười nhạo.
“Quả nhiên tôi không nhìn nhầm. Hãy chấp nhận số phận đi! Ba năm trước cô ch*t trong tay chúng tôi, ba năm sau kết cục cũng không thay đổi. S/úc si/nh thì mãi là s/úc si/nh, làm sao đấu lại được con người?"
Tôi lạnh lùng cười.
Tối nay cậu ta tự dâng mạng tới cửa, đừng trách tôi lấy cậu ta ra khai vị đầu tiên.
Nhưng mà.
Tôi sẽ không gi*t cậu ta ngay đâu.
Bởi lẽ loài mèo chúng ta.
Trước khi ăn thịt con mồi, luôn thích tận hưởng cảm giác chơi đùa con mồi.
Tôi bò đến cửa bếp, lớn tiếng kêu c/ứu: "C/ứu với! C/ứu tôi với!"
Trương Hoa và Lưu Dương nghe tiếng hốt hoảng chạy tới, chỉ thấy tôi quần áo xộc xệch, mặt hoảng lo/ạn bò ra khỏi bếp, còn Lý Trạch thì ghì ch/ặt cánh tay tôi.
Trai gái ở chung một phòng, lại thêm tiếng kêu c/ứu thảm thiết, chẳng cần nói cũng biết chuyện gì đang xảy ra.
Tôi bò đến ôm ch/ặt chân Trương Hoa, nức nở không thành tiếng.
"Anh ta nói... người nghèo hèn như anh không xứng với em, bắt em bỏ anh để theo anh ta... nếu không sẽ tiếp tục gọi em là Miêu yêu, tìm mọi cách hành hạ em. Anh ta còn bảo... trước kia anh chỉ là tay sai của anh ta, đồ chơi nào ngon cũng phải đợi anh ta chơi chán mới đến lượt anh... anh nhất định sẽ nghe lời anh ta."
Ánh mắt Trương Hoa bừng bừng lửa gi/ận, xông tới, đ/ấm một quyền vào mặt Lý Trạch.
"Được lắm, tôi cứ nghĩ sao tối nay cậu lại nói toàn chuyện m/a quái, té ra là đang dựng kịch ở đây."
Lý Trạch không kịp phản ứng, lảo đảo mấy bước rồi ngã sấp mặt xuống đất.
Cậu ta nằm vật dưới sàn, giơ tay chỉ về phía Trương Hoa gào thét: "Mọi người nhìn đi! Cánh tay cô ta đã mọc lông rồi! Cô ta chính là Miêu yêu! Phải gi*t cô ta ngay, trước khi yêu khí..."
Lời còn chưa dứt, Lý Trạch đột nhiên trợn to mắt, không thể tin nổi.
"Sao có thể?"
Tôi giả vờ vô tội che mặt khóc lóc, trong đáy mắt lấp lánh ý cười sâu không thấy đáy.
Làn da tôi lúc này mịn màng như trứng gà bóc vỏ, chẳng có lấy một sợi lông nâu nào.
Lý Trạch r/un r/ẩy toàn thân, gào thét thất thanh: "Không đúng! Không đúng! Tại sao... tại sao bùa trấn yêu lại vô dụng? Trương Hoa, cô ta đúng là Miêu yêu, tôi không thể nhầm được!"
Tôi nhếch mày, đương nhiên vô dụng rồi.
Bởi người phụ nữ trong phòng ngủ vừa nãy chính là mảnh h/ồn phách cuối cùng của Miêu yêu.