01

Ánh mắt hắn rơi xuống con d/ao phay tôi đang nắm ch/ặt, bàn tay cầm búa từ từ hạ xuống.

"Tầng mấy?"

"Tầng tám, cảm ơn."

Con số trong thang máy nhảy lên từng nấc một.

Ngọn lửa gi/ận dữ đã th/iêu rụi mọi sự sợ hãi.

Tôi nhịn ăn nhịn mặc, chạy đơn bất kể ngày đêm để chu cấp cho anh ta học xong đại học. Kết quả trong kịch bản cuộc đời của anh ta, ngay cả một màn lui sân tử tế tôi cũng không xứng đáng có được, chỉ xứng ch*t dưới búa của một kẻ xa lạ, trở thành cái cớ để anh ta đ/au đớn tột cùng sao?

Mặc x/ác cái cốt truyện ch*t ti/ệt kia, mặc x/ác nam chính với nữ chính của nó.

Dù hôm nay có phải ch*t, tôi cũng phải thay trời hành đạo trước, làm th!t cặp đôi Trần Thế Mỹ và Phan Kim Liên thời hiện đại này!

Một tiếng "đing" vang lên, tầng tám đến rồi.

Tôi sải bước đi ra nhưng lại nghe thấy tiếng bước chân bám theo như hình với bóng ở phía sau.

Quay đầu lại, tên mặc áo mưa đang ung dung đi theo sau.

"Ông anh." Tôi quơ quơ con d/ao trong tay: "Hai cái mạng kia là của tôi, anh đừng có cư/ớp đấy."

Dưới vành mũ áo mưa truyền đến một tiếng đáp lời trầm thấp gần như không nghe rõ: "... Lần đầu tiên xem đá/nh gh/en trực tiếp."

Hiểu rồi.

Có một số thứ, quả nhiên đã được khắc sâu vào trong DNA. Dù là kẻ sát nhân, cũng không ngăn được cái tâm h/ồn thích hóng hớt.

Đi đến trước cửa, tôi gõ cửa.

"Ai đấy?" Giọng một người đàn ông truyền ra từ trong cửa, nghe hơi mơ hồ.

"Giao hàng."

Cửa mở ra một khe hở.

đ/ập vào mắt đầu tiên không phải là khuôn mặt, mà là một khuôn ngựk màu lúa mì với những đường nét cơ bắp rõ ràng, bên trên vẫn còn đọng lại vài giọt nước, rõ ràng là vừa mới tắm xong.

Tầm mắt dời lên trên, tôi mới chạm phải một khuôn mặt đẹp trai. Ánh mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, là kiểu đẹp trai vô cùng chói mắt.

Nhưng tôi không quen anh ta.

Tôi chợt lùi lại nửa bước, gần như theo bản năng ngẩng đầu lên, chằm chằm nhìn vào biển số phòng bằng kim loại trên cửa.

Là nơi này, không sai.

"... Đây có phải là nhà Cố Thành không?"

Người đàn ông mở cửa nhướng mày, không trả lời, chỉ nghiêng người nhường đường một chút, uể oải gọi vọng vào trong nhà: "Cưng ơi, tìm em này."

"Ai thế? Ông xã."

Một giọng nói mà tôi không thể quen thuộc hơn vang lên.

Tiếp đó, khuôn mặt mà tôi đã ngắm nhìn suốt năm năm, từng nghĩ rằng sẽ ngắm nhìn cả đời, thò ra từ sau lưng người đàn ông xa lạ kia.

Anh ta mặc bộ đồ ở nhà xộc xệch, mái tóc rối bời, trên mặt mang theo vẻ thỏa mãn.

Không khí đông cứng lại trong nửa giây.

Đầu tôi kêu "ong" một tiếng, trước mắt, những dòng bình luận bùng n/ổ với tốc độ và mật độ chưa từng có, gần như che khuất toàn bộ tầm nhìn của tôi.

[Đệt??? Lượng thông tin bùng n/ổ quá! Kịch bản song nam chính sao?!]

[Đợi đã, CPU của tôi ch/áy rồi... Vậy nữ chính đâu? Nữ chính là ai?]

[Hóa ra nữ chính được định sẵn mà họ nói lại chính là... (Đồng tử chấn động)]

[Đâu có ai nói nam chính là một bé bot (0) đâu?!]

Hóa ra là vậy.

Tôi đúng là một con ngốc.

Nuôi một tên bot ẻo lả, nuôi ròng rã suốt năm năm trời!

Ngọn lửa gi/ận dữ lập tức th/iêu rụi lý trí.

Tôi không cần suy nghĩ, vung d/ao phay ch/ém thẳng về phía khuôn mặt của Cố Thành.

"Tên khốn nạn! Bà đây ch/ém ch*t anh!"

Tiếng lưỡi d/ao x/é gió đột ngột im bặt.

Một bàn tay với những khớp xươ/ng rõ ràng đã chuẩn x/ác nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.

Là người đàn ông mở cửa ban nãy. Hắn thậm chí không thèm nhìn tôi, chỉ nhẹ nhàng bẻ khớp ngón tay một cái.

"Rắc."

Một tiếng vang giòn giã cực kỳ nhỏ nhưng lại khiến người ta gh/ê răng.

Tôi thậm chí không lập tức cảm thấy đ/au đớn, chỉ trơ mắt nhìn cổ tay mình gập lại một cách mềm oặt theo một góc độ mà con người tuyệt đối không thể làm được.

Ngay sau đó, cơn đ/au nhức nhối ập vào trong n/ão, trước mắt tôi bỗng tối sầm lại.

Ngay khoảnh khắc tôi đ/au đến mức gần như cuộn tròn người lại,

Một tàn ảnh màu đen, cuốn theo tiếng gió trầm đục, dữ dội lao ra từ phía sau tôi.

Đầu búa nặng nề kia không chút lưu tình nện thẳng vào mặt gã đàn ông đó.

Cảm giác cuối cùng trước khi ý thức biến mất, là cơ thể bị văng ra ngoài như một cái bao tải rá/ch, sau gáy đ/ập mạnh vào góc tủ nhọn hoắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm