Để phòng hờ, tôi kiểm tra kỹ càng con búp bê vu thuật từ đầu tới chân.
Chỗ này sờ sờ, chỗ nọ bóp bóp.
Đảm bảo từng sợi bông đều nằm đúng vị trí.
Không để Tiểu Lăng Vọng Ý cảm thấy khó chịu dù chỉ chút xíu.
Như vậy chắc ổn rồi nhỉ?
Tôi cẩn thận đặt Tiểu Lăng Vọng Ý bên cạnh gối rồi yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Nhưng tôi quên mất tư thế ngủ của mình cực kỳ phóng khoáng.
Để búp bê trên giường còn nguy hiểm hơn bất cứ đâu.
Lúc ngủ say, đầu tôi liền vùi thẳng vào bụng búp bê.
Hơi thở ấm nóng khiến vải búp bê ẩm ướt.
Bị bịt kín mũi miệng thật khó chịu.
Theo phản xạ, tôi túm nó nhét vào lòng.
Chất vải lạnh giá áp sát vào ng/ực trần của tôi.
Cái lạnh khiến tôi run lập cập.
Đến khi ủ ấm nó, tôi mới ngủ ngon lành.
Hôm sau, tôi đến công ty từ sớm, chấm công cho mình xong tiện tay chấm công luôn cho Lăng Vọng Ý.
Kết quả là cục sạc dự phòng gần đầy pin rồi, Lăng Vọng Ý mới bước vào.
Dưới mắt anh là một quầng thâm nặng trịch.
Mặt mày xám xịt, ngồi xuống cạnh tôi.
Suýt nữa thì quên.
Chỗ ngồi của bọn tôi ở sát bên nhau.
Tôi r/un r/ẩy hỏi: "Ơ, Lăng Vọng Ý, tối qua anh ngủ không ngon à?" Anh uể oải liếc tôi một cái, vẻ mặt chán chường, vừa mở máy tính vừa nói: "Không ngon, tối qua trong mơ… có người cứ đ/è lên ng/ười tôi.”
Lăng Vọng Ý đang cực kỳ bực bội.
Không hiểu vì sao từ hôm qua đến giờ, anh luôn có cảm giác có người đang động chạm cơ thể mình.
Đầu tiên là cảm giác bị thay quần áo. Bụng còn bị đ/è một lúc, như có ai gối đầu lên cơ bụng anh vậy. Sau đó khắp người bị sờ mó đủ kiểu không nương tay.
Điều then chốt là, anh còn vì thế mà có... những phản ứng khó nói.
Anh cảm thấy mình sắp biến thành bi/ến th/ái mất rồi.
Cuối cùng, anh còn cảm thấy mình bị nhét vào một nơi ấm áp. Có một mảng da mịn màng cứ cọ cọ vào người. Thậm chí còn cảm nhận được độ nảy nhẹ. Như là... lồng ng/ực căng đầy của đàn ông vậy.
Cả đêm qua, anh buộc phải đi tắm nước lạnh mấy lần.
Ánh mắt Lăng Vọng Ý dán vào màn hình máy tính dần lạnh băng.
Mẹ kiếp, đừng để anh biết kẻ nào đứng sau trò này. Không thì, anh nhất định sẽ làm thịt kẻ đó.
Cảm nhận được khí áp lạnh lẽo tỏa ra từ người Lăng Vọng Ý bên cạnh, tôi đến thở mạnh cũng không dám.
Ông tổ nào dám chọc gi/ận thụ chính thế?
Chỉ sợ công chính nam hiểu lầm là tôi làm, rồi trù dập tôi mất.
Đang nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến.
Lục Dật vuốt keo tóc, xịt nước hoa thơm nức bước tới.
Ăn mặc chỉnh tề bước đến bên cạnh Lăng Vọng Ý, ánh mắt dịu dàng như rót mật: "Vọng Ý, tôi mang cho cậu sủi cảo tôm pha lê của Chu Ký này."