Tôi bắt đầu sứt đầu mẻ trán lo chạy tiền.
Đồng thời dặn đi dặn lại cậu: "Đừng có đi lung tung làm chuyện không ra gì nữa."
"Đại ca mà muốn đụng vào em thì cứ bảo là không khỏe, nghe rõ chưa?"
Cậu chống khuỷu tay lên giường, nheo mắt nhìn tôi, tôi vừa định đi thì cậu lại vươn tay ôm lấy eo tôi.
"Thế còn anh thì sao? Có được đụng vào người khác không?"
Tôi cạn lời: "Tôi có em rồi còn đụng vào ai nữa?"
"Anh từng nắm tay người yêu cũ, còn hôn môi nữa."
"Em bớt gây sự vô lý đi, chuyện đó còn trước cả khi có em cơ mà."
Ng/ực bị cậu cắn một cái, một dấu đỏ hiện lên ngay lập tức.
"Xì, sáng sớm ra làm cái trò gì thế."
Lông mi cậu run run, giọng điệu có chút trầm xuống: "Gi/ận anh, đồ tồi, trí nhớ kém."
"Tiểu s/úc si/nh, ngoan ngoãn đợi anh về chuộc em."
Lúc này cậu mới cười rạng rỡ, áp má vào ng/ực tôi cọ cọ.
"Nhanh lên nhé anh trai, anh chuộc em về, em sẽ gả cho anh."
Tôi thực sự sắp bị mê hoặc đến mụ mẫm cả đầu óc, đến cả việc chạy tiền cũng thấy tràn đầy động lực.
Vừa bận rộn một trận, cuối cùng cũng gom góp được hòm hòm.
Đại ca đột nhiên gọi điện bảo tôi qua đó.
Ngài rít một hơi xì gà, sắc mặt rất bình thản: "Trần Đức Nguyên chạy trốn rồi, mày đi bắt nó về đây cho tao."
Tôi gật đầu nói được.
Lại tò mò hỏi: "Tại sao nó đột nhiên lại muốn trốn ạ?"
Đại ca cười rất lạnh: "Còn lý do gì nữa, không quản nổi cái thứ trong quần mình thôi."
"Dám dây dưa với người của tao."
"Bắt được nó rồi, mày muốn xử lý thế nào thì tùy."
Tôi gật đầu nhận lệnh, đầu óc cả người đều rối bời.
Dây dưa với người của đại ca, sao có thể như thế được chứ.