[Ngoại truyện]

Đêm qua bị Mạc tiên sinh hành hạ quá mức, hôm nay tôi không dậy nổi.

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua tấm rèm, in những vệt sáng đậm nhạt khác nhau trên sàn gỗ.

Hôm nay anh ấy có cuộc họp khá quan trọng, nên đã đi từ sớm.

Tôi lấy điện thoại từ dưới gối ra, có vài tin nhắn chưa đọc.

[Chị Lâm đã chuẩn bị bữa sáng, nhớ ăn chút gì đó sau khi dậy nhé.]

[Tài xế sẽ đưa vợ đến công ty, vợ yêu đêm qua vất vả rồi, hôm nay đừng tự lái xe nữa.]

[Yêu em, bà Mạc.]

Khóe miệng tôi không tự chủ nhếch lên, ngón tay nhanh chóng gửi cho anh một tin nhắn.

[Chấn động! Tổng tài bỏ vợ yêu theo sự nghiệp, ngày đầu đăng ký kết hôn bỏ mặc vợ trẻ một mình trong phòng trống. Đây là sự suy đồi đạo đức hay méo mó nhân tính?]

Không lâu sau, Mạc Thượng Thư trả lời bằng biểu tượng mặt người da đen chấm hỏi.

[Bà Mạc, em rốt cuộc vẫn gh/ét người giàu đúng không?]

[Em đợi đấy, anh lập tức bắt tay vào làm tiêu tan cơ nghiệp nhà họ Mạc.]

Tôi: [Tài sản chung của vợ chồng, anh dám!]

Mạc Thượng Thư: [Được rồi vợ yêu, vậy anh đi họp đây, ki/ếm tiền m/ua hoa cho vợ.]

Mạc Thượng Thư: [Hôm nay cũng là một ngày yêu vợ, muah~]

Nụ cười lấp lánh trong mắt, tôi lật người.

Ánh nắng hơi chói mắt.

Tôi đưa tay lên che mắt, chiếc nhẫn trên ngón áp út chạm vào xươ/ng lông mày, cảm giác kim loại rõ ràng.

Tôi xoay xoay chiếc nhẫn, nhớ lại đêm qua anh ấy gọi tôi là cục cưng, là bà Mạc hết lần này đến lần khác.

Khóe miệng tôi kéo đến tận mang tai, ngọt ngào như rơi vào hũ mật.

Ôi trời, hạnh phúc muốn ch*t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm