Vịnh Lưu Ly

Chương 28

26/03/2025 18:15

Không biết đã hôn mê bao lâu.

Khi tôi tỉnh lại, tôi đã quay về thị trấn.

Khắp nơi hỗn lo/ạn.

Bầu trời u ám, x/ác nhân ngư rải rác khắp nơi.

Tôi nghe thấy tiếng NPC hét lên:

"Tại sao ta đã uống m/áu nhân ngư rồi! Mà đám th!t thối trên người vẫn không lành lại?!"

"Nhất định chỉ có m/áu của Nhân ngư vương mới có tác dụng! Ta thấy rồi, tất cả những con tàu ra khơi đều ch*t hết! Chỉ có kẻ này được thủ lĩnh nhân ngư c/ứu sống!"

Người nọ vừa nói vừa đi/ên cuồ/ng lao về phía nào đó.

Tôi chậm rãi đứng lên, tiến về lễ đài ở trung tâm thị trấn.

Và rồi...

Tôi thấy một cảnh tượng mà cả đời này tôi không thể nào quên.

Ngân Uyên bị trói trên cây cột thập tự.

Vô số con người méo mó vặn vẹo vây quanh hắn.

Lưỡi d/ao sắc nhọn từng lần, từng lần một đ/âm sâu vào da th!t.

"Để ta uống trước!"

"B/ệnh ta nặng hơn! Để ta hứng m/áu trước!"

Cơ thể Ngân Uyên be bét m/áu th!t.

Tóc, mặt, mặt đất xung quanh...Chỗ nào cũng loang lổ m/áu xanh.

Tôi không màng tất cả.

Vung d/ao lao thẳng vào đám đông.

Liều mạng kéo hắn ra ngoài.

Hắn sắp ch*t rồi.

Mắt bị m/áu che lấp.

Giọng khàn đặc.

Tôi phải cúi sát mới nghe rõ.

"Ngươi là... của ta..."

"Muốn... mang ngươi... về lại biển..."

Muốn đưa ngươi trở về biển.

Tôi bế hắn lên, sải bước rời khỏi lễ đài.

Nhưng đám đông chặn lại, ánh mắt đầy th/ù địch:

"Hắn là nguồn ô nhiễm, không thể để hắn sống!"

"Ngươi không được mang nguồn ô nhiễm đi!"

Tôi quay người lại, nhẹ nhàng đặt Ngân Uyên xuống đất.

Sau đó, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng gương mặt.

"Lừa mình dối người lâu quá, các ngươi thật sự tin vào lời nói dối đó sao?"

Tôi từ tốn giơ cao lưỡi d/ao cùn, chỉ về phía đám đông.

"Sự méo mó x/ấu xí này là vết s/ẹo do chính các ngươi khắc lên cơ thể sinh vật biển. Nước biển ô nhiễm là hậu quả từ lòng tham vô đáy của các ngươi."

"Từ giờ trở đi, ta sẽ trả lại đại dương cho đại dương. Để Lưu Ly Vịnh quay về với Lưu Ly Vịnh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm