Vịnh Lưu Ly

Chương 28

26/03/2025 18:15

Không biết đã hôn mê bao lâu.

Khi tôi tỉnh lại, tôi đã quay về thị trấn.

Khắp nơi hỗn lo/ạn.

Bầu trời u ám, x/ác nhân ngư rải rác khắp nơi.

Tôi nghe thấy tiếng NPC hét lên:

"Tại sao ta đã uống m/áu nhân ngư rồi! Mà đám th!t thối trên người vẫn không lành lại?!"

"Nhất định chỉ có m/áu của Nhân ngư vương mới có tác dụng! Ta thấy rồi, tất cả những con tàu ra khơi đều ch*t hết! Chỉ có kẻ này được thủ lĩnh nhân ngư c/ứu sống!"

Người nọ vừa nói vừa đi/ên cuồ/ng lao về phía nào đó.

Tôi chậm rãi đứng lên, tiến về lễ đài ở trung tâm thị trấn.

Và rồi...

Tôi thấy một cảnh tượng mà cả đời này tôi không thể nào quên.

Ngân Uyên bị trói trên cây cột thập tự.

Vô số con người méo mó vặn vẹo vây quanh hắn.

Lưỡi d/ao sắc nhọn từng lần, từng lần một đ/âm sâu vào da th!t.

"Để ta uống trước!"

"B/ệnh ta nặng hơn! Để ta hứng m/áu trước!"

Cơ thể Ngân Uyên be bét m/áu th!t.

Tóc, mặt, mặt đất xung quanh...Chỗ nào cũng loang lổ m/áu xanh.

Tôi không màng tất cả.

Vung d/ao lao thẳng vào đám đông.

Liều mạng kéo hắn ra ngoài.

Hắn sắp ch*t rồi.

Mắt bị m/áu che lấp.

Giọng khàn đặc.

Tôi phải cúi sát mới nghe rõ.

"Ngươi là... của ta..."

"Muốn... mang ngươi... về lại biển..."

Muốn đưa ngươi trở về biển.

Tôi bế hắn lên, sải bước rời khỏi lễ đài.

Nhưng đám đông chặn lại, ánh mắt đầy th/ù địch:

"Hắn là nguồn ô nhiễm, không thể để hắn sống!"

"Ngươi không được mang nguồn ô nhiễm đi!"

Tôi quay người lại, nhẹ nhàng đặt Ngân Uyên xuống đất.

Sau đó, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng gương mặt.

"Lừa mình dối người lâu quá, các ngươi thật sự tin vào lời nói dối đó sao?"

Tôi từ tốn giơ cao lưỡi d/ao cùn, chỉ về phía đám đông.

"Sự méo mó x/ấu xí này là vết s/ẹo do chính các ngươi khắc lên cơ thể sinh vật biển. Nước biển ô nhiễm là hậu quả từ lòng tham vô đáy của các ngươi."

"Từ giờ trở đi, ta sẽ trả lại đại dương cho đại dương. Để Lưu Ly Vịnh quay về với Lưu Ly Vịnh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào việc nằm ngửa để nuôi dưỡng tiểu phản diện u tối

Chương 6
Ngày di nương qua đời, đích mẫu đem đệ đệ thứ xuất tám tuổi ném tới trang viên của ta. "Kẻ mang tai họa này từ nay theo ngươi, chớ có tới làm bẩn mắt chủ viện." Sau khi ma ma trợn trắng mắt rời đi, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên từng hàng chữ. 【Tỷ tỷ tiếp nhận thì có ích chi? Tiểu phản diện chẳng phải đêm nay sẽ bỏ trốn, cả đời dây dưa không dứt với nam chủ sao!】 【A a a, Chu Việt nhi tử âm u vặn vẹo của ta, vì thắng nam chủ mà khiến bản thân bị lưu đày, chết không toàn thây! Thật đau lòng quá hu hu hu!】 【Đau lòng cái gì chứ? Hắn vốn bản tính ích kỷ cố chấp, từ nhỏ đã muốn đích huynh phải chết, sau này còn tranh giành nữ chủ với nam chủ, đáng đời không đấu lại đích huynh mang hào quang hộ thể!】 Ta tuy xem mà hiểu được một nửa, nhưng cũng rõ ý tứ của những dòng chữ kia. Đệ đệ Chu Việt cả đời tranh đấu với đích huynh, cuối cùng chết không toàn thây. Nhìn tiểu hài tử trước mắt môi tím tái vì lạnh, nhưng vẫn nắm chặt di vật của di nương, ta vốn tính tình nhút nhát, không giỏi ăn nói, nay nghiêm túc mở lời: "Sau này theo bên cạnh tỷ tỷ, sẽ không để đệ phải chịu khổ." Vậy nên, chớ so đo cùng người khác nữa. Trong lòng tỷ tỷ, đệ vốn dĩ đã rất tốt rồi.
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
0