Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đang nằm trên một chiếc ghế sofa.
đ/ập vào mắt là một đại sảnh vô cùng xa hoa.
Sàn nhà được lát bằng đ/á cẩm thạch màu trắng kem, phía trước đại sảnh dựng một cổng hoa, hoa hồng phấn và hoa cẩm tú cầu trắng đan xen quấn quýt.
Đây là cách bày trí cho đám cưới, vừa lãng mạn vừa quý phái.
Thế nhưng đại sảnh lại trống trơn, không có lấy một vị khách, tĩnh lặng một cách q/uỷ dị.
Tôi cúi đầu nhìn bộ âu phục trắng trên người mình, hoàn toàn ngơ ngác.
"Bảo bối, em tỉnh rồi."
Tiêu Lệ bế tôi lên, anh mặc âu phục đen, nụ cười vô cùng dịu dàng:
"Chúng ta đi kết hôn thôi."
Đại n/ão tôi hoàn toàn đình trệ.
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh, ngốc nghếch thốt lên một tiếng:
"Hả?"
Tiêu Lệ nhéo má tôi, cười híp mắt nói:
"Cô dâu của tôi không chịu tham dự đám cưới, vậy thì tôi chỉ đành trói em đến đây thôi."
Đầu óc tôi đặc quánh lại, không thể tin nổi:
"Cho nên anh nói kết hôn, là muốn kết hôn với tôi?!"
"Tất nhiên rồi."
Khi nói câu này, nụ cười của anh thu lại một chút.
Anh rũ đôi mắt đen xuống, lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh đèn rơi vào đáy mắt anh, tựa như một hồ nước lấp lánh, bên trong chỉ phản chiếu duy nhất một mình tôi:
"Tôi thích em tám năm rồi, muốn kết hôn, cũng chỉ có thể là kết hôn với em."
"Mặc kệ đứa trẻ là con của ai, dù sao vợ cũng là của tôi."
Anh xoa xoa bụng dưới của tôi, dịu dàng nói:
"Nhóc con, bố cũng không cần biết con là giống của ai nữa, bố sẽ làm bố của mày."
"Trong vòng ba giây, nếu em không nói là có ý kiến gì, thì tôi coi như em đồng ý rồi nhé."
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt vô tội:
"Em nhìn xem, đứa nhỏ cũng đồng ý rồi kìa."
Tôi: "......"
Gân xanh trên trán tôi gi/ật gi/ật, vừa định bảo anh bớt lên cơn đi.
Giây tiếp theo, một tiếng "ầm" vang dội.
Tai tôi bị tiếng n/ổ chấn động đến ong ong, mùi khói sú/ng rất sặc.
Trong làn khói bụi, Lục Quang Diệu cầm sú/ng trên tay, mắt đỏ ngầu, vẻ mặt đi/ên cuồ/ng:
"Tiêu Lệ, nhà họ Lục là cơ nghiệp bao nhiêu năm của tao, dựa vào cái gì mà bị mày cư/ớp đi dễ dàng như thế?!"
Ông ta nhìn thấy tôi, đồng tử co rút lại, nụ cười trở nên méo mó hơn:
"Lục Hi, thằng chó như mày cũng ở đây à."
"Hay lắm, quả nhiên hai đứa chúng mày đã cấu kết với nhau từ lâu rồi."
"Đồ sói mắt trắng, thứ quái th/ai không nam không nữ."
"Vậy thì chúng mày cùng đi ch*t đi!"
Nòng sú/ng của ông ta chĩa thẳng vào tôi.
"Cẩn thận!"
Tiêu Lệ lao tới, che chắn cho tôi một cách an toàn và trọn vẹn dưới thân mình.
Mùi nước hoa nam tính bao bọc lấy tôi, nhịp tim của anh truyền qua lớp vải âu phục, chấn động lên xươ/ng ức của tôi, vừa nhanh vừa mạnh.
Tiếng n/ổ, tiếng kính vỡ, tiếng xà nhà đổ sập.
Lửa bốc lên, hơi nóng ập đến như một bức tường vô hình.
"Tiêu Lệ!!"
Giọng tôi gào lên chói tai đến biến dạng.
Giây tiếp theo, không gian trắng xóa quen thuộc lại một lần nữa bao trùm.
Giọng máy móc vang lên:
【Lục Hi, Tiêu Lệ, chào mừng quay trở lại căn phòng không XX thì không thể ra ngoài.】