Tri Vãn

Chương 20

02/06/2025 15:28

Chiêu Vinh sắp trở về Trường An rồi.

Kiệu nghênh tiếp nàng từ Trường An tới Vĩnh Gia, vượt non băng suối, nghênh đón công chúa của hoàng triều trở về cố đô.

Ta đứng ngoài cửa tiễn nàng.

Chiêu Vinh hỏi: "Hoàng ấy giờ cũng ở Trường An, tỷ không đi cùng muội sao?"

Ta sững người giây lát, mới chợt hiểu ra "Huynh" trong lời nàng không phải Ngũ hoàng tử năm xưa, nay đã là tân đế.

Mà là huynh của ta.

Ta lắc đầu: "Ta còn xưởng thêu, bao nhiêu thợ thêu vẫn đợi ta, lúc này không thể bỏ họ được. Dù có tới Trường An, cũng không phải bây giờ."

Nàng khóc, son phấn nhòe đi, thoáng chút ngỗ nghịch như thuở sơ gặp:

"Thế còn muội? Tỷ nghĩ muội sắt đ/á lắm sao, nỡ lòng bỏ tỷ lại?"

Ta mỉm cười, ôm lấy nàng: "Sao gọi là bỏ rơi được chứ?"

"Có lẽ muội không biết, năm xưa rời Trường An, chính ta bồng muội đi. Muội nặng quá, ta khóc với huynh, không muốn dẫn muội theo. Nếu không phải huynh cương quyết, không biết chừng ta đã vứt muội đi lúc nào."

Nàng nhìn ta, nghiến răng, không gọi tỷ nữa: "Tỷ dám!"

Nói rồi quay người bước lên xe ngựa.

Bóng lưng thoáng chút bực dọc.

Ta thở dài, quay vào nhà, chẳng ngờ tay áo bỗng bị ai níu lại.

Ngoảnh đầu, thấy Chiêu Vinh đã xuống xe chạy về, mím môi thở gấp: "Vậy tỷ đền ta."

"Hãy theo ta về Trường An, làm hoàng tẩu của ta đi."

Vị công tử hầu phủ bên cạnh bật cười, kéo nàng: "Chiêu Vinh, đừng đùa nữa."

"Lên đường đi, mặt trời sắp lặn rồi."

Hoàng tẩu của nàng là mẫu nghi thiên hạ, sao có thể tùy tiện định đoạt?

Ta cũng khuyên: "Đi đi, Chiêu Vinh, bệ hạ đang đợi muội."

Nàng khoác gấm lụa, trâm vàng trên đầu lấp lánh, rõ ràng là chiếc trâm năm xưa đã cầm rồi lại chuộc về.

Ta vén váy, quỳ xuống, hướng về phía nàng cúi đầu: "Cung tiễn Chiêu Vinh Công Chúa."

Thoáng chốc, khắp ngõ hẻm vang lên tiếng hô "cung tiễn" không dứt.

Uy nghiêm thiên gia, quả đúng là như thế.

Chiêu Vinh rời bỏ ta vào mùa xuân năm Trinh Vạn nguyên niên, trở về nơi nàng thuộc về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
11 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm