Sau khi trở về nhà, tôi vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì điện thoại đã reo lên.
Tôi đang cầm một gói bún gạo, liếc nhìn màn hình.
Là người phụ trách tang lễ ban ngày gọi tới.
Ở đám tang, tôi đã phát hiện th* th/ể có điều kỳ lạ, đoán rằng người ch*t chắc chắn không phải t/ự s*t như lời bọn họ nói.
Vì vậy, tôi không trực tiếp nhận vụ này mà tạm thời từ chối trước.
Tôi đá/nh cược rằng bọn họ sẽ còn tìm tới tôi.
Đồng thời sẽ mang theo một vài sự thật mà lúc trước họ không muốn nói.
Tiếng điện thoại rung lên trong phòng khách trống trải, nghe đặc biệt rõ ràng.
Lúc ấy, tôi vừa thả bún gạo vào trong nồi.
Vài phút sau, bún đã mềm, cuộc gọi cũng tự động ngắt.
Tôi dùng đũa vớt bún ra, sau đó đ/ập thêm một quả trứng vào nồi.
Cuộc gọi thứ hai lại tới.
Tiếng rung nghe có vẻ sốt ruột, giống hệt chủ nhân của cuộc gọi.
Tôi cụp mắt, đặt quả trứng đã chín vào trong bát.
Không biết là cuộc gọi thứ mấy lại gọi đến.
Tôi thong thả ăn xong, dọn dẹp bát đũa.
Đến giây cuối cùng trước khi chuông ngừng reo, tôi mới nhấc máy.
Đầu dây bên kia phát hiện tôi đã bắt máy, lập tức nuốt hết những lời oán trách đang định nói vào trong.
— Đại sư Biên, c/ầu x/in cậu giúp chúng tôi.
— Oan h/ồn kia không chịu đi đầu th/ai, vẫn luôn quấy phá.
Tôi rót một cốc nước.
— Quấy phá như thế nào?
Người ở đầu dây bên kia ấp a ấp úng, mãi không nói rõ được.
Tôi kiên nhẫn chờ đợi. Một lúc lâu sau mới đổi câu hỏi:
— Vậy người đó ch*t như thế nào?
Thấy tôi hỏi sang chuyện khác, người bên kia rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
— Là t/ai n/ạn. Cậu ấy không cẩn thận ngã từ trên lầu xuống trong phòng của bạn mình.
Tôi nhướng mày, nhấp một ngụm nước.
— Ngã lầu ở nhà bạn?
— Không đúng thì phải... Trước đó các người nói với tôi rằng cậu ấy t/ự s*t.
Người phụ trách tang lễ cười gượng hai tiếng.
— Ban đầu chúng tôi cũng tưởng là t/ự s*t. Nhưng chiều nay, sau khi cậu rời đi, cảnh sát đến hiện trường điều tra và x/ác định đây không phải vụ t/ự s*t, mà chỉ là một t/ai n/ạn ngã lầu.
Dường như đã tìm được điểm đột phá, người phụ trách tang lễ tiếp tục nói:
— Khi nãy chẳng phải cậu hỏi cậu ta quấy phá thế nào sao?
— Căn phòng nơi cậu ta ngã xuống là của cha nuôi tôi. Từ sau khi cậu ta ch*t, ngựk cha nuôi tôi vẫn luôn đ/au nhức.
— Buổi tối còn mơ thấy cậu ta tới đòi mạng.
— Tôi đã mời mấy đạo sĩ rồi, nhưng người thì không chịu nhận, kẻ lại chỉ biết lừa tiền.
— Chúng tôi quen biết sư phụ cậu, đại sư Biên. Từ sau khi ông ấy lâm b/ệnh, tất cả những chuyện như thế này đều do cậu ra tay giải quyết. Chúng tôi tin tưởng năng lực của cậu.
— C/ầu x/in cậu giúp chúng tôi. Chúng tôi thật sự đã cùng đường rồi.
Chỉ trong vài câu, hắn đã kể rõ đầu đuôi câu chuyện, thậm chí còn mang sư phụ tôi ra để gây áp lực. So với dáng vẻ ấp úng ban đầu, quả thực giống như hai người hoàn toàn khác nhau.
Những lời hắn nói nghe cũng vô cùng đáng tin.
Nhưng sư phụ từng dặn tôi, đối với những th* th/ể ch*t một cách kỳ lạ, lời của người nhà hoặc bạn bè chỉ có thể tin một nửa.
Một nửa còn lại chính là nguyên nhân khiến oan h/ồn không chịu đi đầu th/ai.
Tôi đặt cốc nước xuống, chậm rãi nói:
— Được, tôi nhận vụ này.
— Ngày mai tới đón tôi, đưa tôi đến nơi cậu ấy ngã lầu.
Người bên kia lập tức mừng rỡ như đi/ên, cứ như tôi là cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng.
— Được, đại sư Biên. Cậu nhắn địa chỉ cho tôi, sáng mai chín giờ tôi sẽ đến đón.