Đây là bí mật nội bộ công ty lão, sao một thằng nhóc được bao nuôi lại biết được?

Đơn giản thôi, kiếp trước tôi là dân tài chính, mấy tin dưới gầm giường này tôi lạ gì.

Tôi nhấp một ngụm rư/ợu, thong thả nói tiếp, giọng điệu như đang giảng bài cho sinh viên: "Vấn đề của ngài không phải là hải quan, mà là chuỗi cung ứng quá lỏng lẻo. Ngài phụ thuộc quá nhiều vào một ng/uồn cung duy nhất, lại không có bảo hiểm rủi ro tỷ giá. Trong bối cảnh FED đang tăng lãi suất thế này, ngài giữ kho hàng đó càng lâu thì càng ch*t tiền lãi v/ay ngân hàng thôi."

Cả sảnh tiệc im phăng phắc, mấy ông giám đốc đứng gần đó há hốc mồm. Lục Kiêu nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh.

Tôi thấy chưa đủ đô, bèn cho thêm một cú chốt hạ: "Nếu tôi là ngài, tôi sẽ c/ắt lỗ ngay lập tức, b/án rẻ lô hàng đó cho đối tác nhỏ lẻ để thu hồi vốn, sau đó dồn tiền vào mảng logistic nội địa đang lên. Chứ cứ ôm cái mộng xuất khẩu bây giờ thì chỉ có thể b/án nhà đi trả n/ợ."

Nói xong, tôi quay sang Lục Kiêu, vuốt nhẹ lên ng/ực áo hắn, làm bộ nũng nịu: "Đúng không anh yêu? Anh hay dạy em thế mà. Anh giỏi nhất, thông minh nhất vũ trụ luôn."

Lục Kiêu đơ người, hắn gật đầu lia lịa như một con robot, dù tôi biết thừa hắn chả dạy tôi cái quái gì ngoài mấy trò trên giường.

Lão Vương đứng ch*t trân, ly rư/ợu trên tay run run rồi sóng ra ngoài, rớt xuống cái bụng phệ. Lão lắp bắp: "Cậu... cậu là ai?"

Tôi cười tươi rói, khoác tay Lục Kiêu ch/ặt hơn: "Tôi sao? Tôi chỉ là con cóc ghẻ ăn bám Lục Tổng thôi, ở nhà tôi toàn rửa bát quét nhà, rảnh rỗi thì đọc báo kinh tế chơi cho vui ấy mà."

Tiếng vỗ tay lác đ/á/c vang lên, rồi rào rào như sấm. Mấy vị đại gia khác nhìn tôi với ánh mắt nể trọng hẳn. Có người còn rút danh thiếp ra định đưa cho tôi.

"Cậu trai trẻ, nhận định sắc sảo lắm!"

"Lục Tổng khéo chọn người quá, vừa đẹp vừa thông minh!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm