Cuối cùng tôi cũng tìm thấy Tần Chấp đang nằm gục giữa đống chai rư/ợu ở góc ghế sofa. Tôi bước tới đ/á nhẹ vào người anh:

"Này, về nhà thôi."

Tần Chấp ngẩng đầu nhìn, lẩm bẩm không rõ: "Sao giờ em mới tới?", rồi túm ch/ặt vạt áo tôi không chịu buông.

Tôi vất vả lắm mới gỡ được tay anh ra rồi lôi anh dậu từ ghế sofa, nửa kéo nửa đỡ dẫn ra khỏi quán bar.

Đêm cuối thu lạnh buốt, cơn gió lạnh thổi qua khiến Tần Chấp tỉnh rư/ợu phần nào, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Tôi nhét anh vào hàng ghế sau taxi, báo địa chỉ khu chung cư xong quay sang nói với Tần Chấp:

"Lần sau đừng uống nhiều thế nữa, nguy hiểm lắm biết không?"

Tần Chấp gật gù cái đầu, ngay lập tức đổ sụp vào vai tôi, miệng lẩm bẩm: "Vợ ơi... anh chóng mặt quá..."

Toàn thân tôi cứng đờ, không dám nhúc nhích.

Xe taxi chạy êm suốt quãng đường, trong lúc đó Tần Chấp lại gọi "vợ" vài tiếng nữa, khiến lòng tôi ngứa ngáy khó tả.

Tới khu chung cư, tôi trả tiền, tài xế cũng giúp tôi đưa Tần Chấp xuống xe. Cảm ơn bác tài xong, tôi đỡ Tần Chấp lảo đảo từng bước về nhà.

Vất vả lắm mới về tới nơi, tôi định cởi áo khoác ném anh lên giường, nào ngờ tay tôi lại bị anh nắm ch/ặt.

Tần Chấp mắt mơ màng nhìn tôi, thì thào:

"Lục Thanh Tự, em lại bỏ rơi anh nữa sao?"

Tim tôi đ/ập mạnh, định giải thích thì bị anh kéo mạnh vào lòng, ôm ch/ặt lấy.

"Sao em luôn đẩy anh ra? Là anh làm gì không tốt khiến em không hài lòng? Em nói đi, anh nhất định..."

Tần Chấp cúi đầu giấu mặt vào cổ tôi, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài theo cổ, nhanh chóng thấm ướt ve áo.

"Tần Chấp, đừng khóc nữa."

Tôi hoảng hốt đưa tay định lau nước mắt cho anh, nhưng phát hiện nước mắt anh đang không ngừng tuôn ra.

Tần Chấp càng khóc càng dữ dội, cuối cùng gần như gào lên: "Sao em không yêu anh... Tại sao!!!"

Anh đi/ên cuồ/ng hôn tôi, vị mặn của nước mắt lan tỏa khắp môi lưỡi.

Nỗi buồn và sự đ/au khổ của anh như thủy triều nhấn chìm tôi, khiến tôi ngạt thở.

Hai tay chống lên bàn dần mất sức, tiếng thở gấp khàn đục lướt qua tai tôi. Tựa ngọn núi lửa im lìm bỗng bùng n/ổ dữ dội, tôi bị cuốn vào cơn sóng nhiệt ấy, chìm vào bóng tối vô tận.

Khi tôi mở mắt ra thì ngoài cửa sổ trời đã sáng rõ.

Bên cạnh chẳng còn bóng người, chỉ còn lại tấm ga giường nhăn nhúm và mùi hương vương vấn trong không khí.

Tôi ngồi dậy, cả lưng ê ẩm, không nhịn được mà lẩm bẩm: "Tên khốn Tần Chấp, ra tay chẳng biết thương tiếc chút nào."

Mặc đồ xong, tôi bước ra phòng khách thì nhìn thấy Tần Chấp đang ngồi thẫn thờ trên sofa.

Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng hôm qua bị tôi x/é rá/ch, cài cúc lệch lạc, vẻ mặt thất thần.

Tôi bước tới đ/á nhẹ vào bắp chân anh:

"Thẫn thờ cái gì thế? Sáng nay ăn gì?"

Tần Chấp nghe tiếng tôi, gi/ật nảy người từ sofa, quỳ phịch xuống trước mặt: "Anh sai rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chẳng cần gặp lại

Chương 6
Thế nhân đều nói, Đại lý tự khanh Cố Đình Tranh là lưỡi đao công chính nghiêm minh nhất triều này. Bản thân ta cũng từng cho là như vậy. Cho đến khi hắn chém đầu phụ thân cùng huynh trưởng của ta, rồi giữ ta lại làm thông phòng. Đêm khuya thanh vắng, hắn cởi bỏ quan phục đoan chính, chặn ta nơi mép giường. "Chỉ cần nàng viết xuống tội trạng kết bè kết phái của Thẩm gia, ta hứa cho nàng vị trí bình thê." "Nếu nàng còn dám vu khống Vãn Ý, chỉ có một con đường chết." Kiếp trước, ta cắn chặt răng thề rằng Thẩm gia trong sạch, là bị Giang Vãn Ý bày mưu hãm hại, liền bị hắn cưỡng ép đổ thuốc câm, chịu đủ mọi nhục nhã. Mở mắt lần nữa, quay về ngày thứ ba sau khi Thẩm gia bị chém cả nhà. Hắn đẩy giấy bút tới trước mặt ta, ta không chút do dự. "Ta nhận tội." "Cố đại nhân, Thẩm gia có tội, theo luật ta phải vào Giáo phường ty, xin đại nhân hãy đem ta bán đi."
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Diệu Ý Chương 8
Ngày Ủ Hoa Chương 8
Cô thần Chương 10