Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 237: Bạn gái của ta thi vào trường đại học

05/03/2025 10:16

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Đừng nói là Tư Hạ, ngay cả Hứa Dịch đứng hầu ở một bên đều có chút bối rối, suốt hai năm a, vô luận Diệp Oản Oản ầm ỉ như thế nào đều vô dụng hiện tại mặc dù đưa ra rất nhiều điều kiện nhưng ông chủ của hắn lại thực sự nhả ra rồi.

Cô là một tiểu nha đầu trường cấp 3 cũng còn chưa có tốt nghiệp, qu/an h/ệ cùng người trong nhà lại hỏng bét không tốt, hai năm qua đươc người khác cung cấp cơm ngon áo đẹp, ra vào có vô số người bảo vệ cùng người giúp việc, hiện tại đột nhiên thả cô ấy ra ở bên ngoài làm sao có thể sinh tồn được chứ?

Chẳng lẽ ông chủ là thay đổi sách lược nghĩ rằng cho cô ấy ở bên ngoài đụng phải chứng ngại sau đó mới cam tâm tình nguyện ở bên cạnh ông chủ của hắn sao?

Tư Hạ soạt một cái đứng lên “Diệp Oản Oản đầu óc của cô bị heo gặm rồi sao hiệp ước b/án mình bất bình đẳng như vậy cô cũng thể đồng ý hả?”

Diệp Oản Oản rất sợ sự tình thật vất vả bàn xong xuôi lại bị quấy nhiễu lập tức trừng mắt liếc hắn một cái “Tôi liền vì yêu mà b/án mình cho Bảo Bảo nhà ta thì thế nào cơ chứ, có liên quan gì đến cậu đâu? ”

Tiểu tử thúi! Lại nhiều lần khiêu khích cô như vậy quả thật là muốn ăn đò/n rồi!

Tư Dạ Hàn nhìn cô một cái rồi hỏi lại “Bảo Bảo là ai?”

Diệp Oản Oản lập tức ngọt ngào mở miệng nói “Bảo Bảo chính là người yêu a, đây là biệt danh đối với tình nhân nha ~ ”

Vào giờ phút này Tư Hạ đã bị ngược đến mức hoài nghi sao mình lại sinh ra trên đời này luôn rồi.

Tại sao hắn cảm giác mình không chỉ khiêu khích không thành công còn ngược lại thành trợ công cho người khác cơ chứ!

Tư Hạ cắn răng nghiến lợi “Đơn đăng ký đã điền xong tôi hiện tại có thể đi được chưa?”

“Có thể.” Tư Dạ Hàn tâm tình không tệ rốt cuộc cũng thể hiện thiện tâm của mình thả người.

Tư Hạ mới vừa đi ra không có mấy bước, một nam nhân ăn mặc cẩm bào hoa thêu từ ngoài phòng đi vào “A được, Hạ Hạ, ngươi cũng ở đây sao! Đứa nhỏ này sao lại có bộ dáng thế này vậy? ”

Vẻ mặt này thoạt nhìn không khỏi rất là quen thuộc a.

Tư Hạ không co tâm tình phản ứng đến hắn sậm mặt lại đi ra ngoài.

Diệp Oản Oản nhìn thấy Lâm Khuyết ăn mặc cẩm bào hoa thêu khóe miệng co quắp một trận, cái này quả thật là thiếu thẩm mỹ rồi. Nếu không phải là hắn có phúc có bề ngoài tốt lại ưa nhìn thì việc hắn mặc như vậy có thể đem mắt của người khác đui m/ù, lại có thể còn không thấy ngại mà nói những lời người khác nghe muốn ói ra toàn bộ như vậy nữa chứ.

“Cửu ca, ta đều ước hẹn với ngươi hơn 800 lần rồi mà lại không có một lần nào gặp được anh, đây cũng quá không nể mặt mũi rồi đi!”

Nhìn dáng dấp của Lâm Khuyết đây là hẹn người không tới liền tự mình đến cửa tới bắt người đi.

Lâm Khuyết khí thế hung hăng tố cáo “Bình thường thì coi như xong đi! Hôm nay lại có thể cũng không tới! Hôm nay nhưng đây là thời gian trọng yếu ta giới thiệu bạn gái cho các ngươi quen biết! Cách làm huynh đệ như thế này không thể nào làm được! Chúng ta tuyệt giao đi!”

Tư Dạ Hàn nghiêng người tay chống lên trán liếc hắn một cái: “Được.”

Một trận gió lạnh thổi qua.

Lâm Khuyết: “…”

Ngay cả một bên Diệp Oản Oản cũng không nhịn được cũng liền đồng cảm với Lâm Khuyết. Hắn giới thiệu bạn gái có tính quan đại thời gian trọng yếu sao rõ ràng tốc độ đổi bạn gái của hắn cũng nhanh chóng như thay quần áo vậy.

Lâm Khuyết bọc một bọc lệ thương tâm muốn ch*t mà khóc lóc kể lể “Ngươi vô tình ngươi vô sỉ! Ngươi làm sao có thể đối với ta như vậy được chứ! Ngươi đều một tháng rồi không có để ý tới người ta! Ngươi cả ngày lẫn đêm rốt cuộc là đang bận rộn cái gì vậy?”

Tư Dạ Hàn đầu không có nhấc lên một chút nào dùng bút màu đỏ phác họa bên trên sách luyện tập: “Bạn gái của ta thi vào trường đại học nên gần đây không tham gia xã giao.”

Lâm Khuyết sững sờ, lúc này mới chú ý tới đồ vật ở trong tay của Tư Dạ Hàn, rõ ràng là một quyển sách luyện tập số học, chữ viết màu đỏ phía trên ghi lại lời phê cùng cách giải bài tiêu chuẩn tất cả đều là Tư Dạ Hàn viết lại.

Lâm Khuyết đờ đẫn thật lâu mới mở miệng khẽ nguyền rủa một tiếng: ” đệt!”

Hắn cuối cùng mới biết tại sao cảm thấy biểu tình của Tư Hạ vừa rồi lại quen thuộc như vậy cái kia rõ ràng là vẻ mặt ngược chó đ/ộc thân a! Hắn đã lâu không có giao du với bạn gái nào cả bởi vì cảm thấy không có ý nghĩa, lần này là vì muốn trả th/ù lần bị ngược trước đó nên cố ý nghĩ lấy le một chút.

Ai biết, dù hắn đã có bạn gái hộ thể vẫn bị ngược thành mảnh vụn cặn bã.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trên đầu quả tim

Chương 12
Tôi đã chọc giận Diêm Khắc rồi. Dỗ dành thế nào cũng không xong. Ngay cả khi cơ thể tôi không khỏe, anh cũng không còn lo lắng như trước kia nữa. Xuống tàu hỏa, tôi gọi điện cho anh: "Anh ơi, em đến Hải Thành khám tim, anh có thể đưa em đến bệnh viện không?" Diêm Khắc gắt giọng: "Bệnh tim của em đã khỏi lâu rồi mà. Diêm Lạc Đồng, đừng có giả vờ đáng thương nữa!" Lồng ngực truyền đến một cơn đau âm ỉ. Tôi lí nhí nói: "Chỉ là đi tái khám thôi." Anh cười lạnh một tiếng: "Được, vậy em cứ đợi đấy đi." Tôi ngoan ngoãn ngồi trong góc nhà ga… Cho đến khi nhịp tim dần ngừng đập, Diêm Khắc vẫn không đến…
544

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

5 năm bỏ đi

Chương 15
Năm năm thanh xuân gửi gắm vào cuộc hôn nhân với Phó Trầm, thì có đến bốn năm đằng đẵng bóng hình anh biệt tích nơi phương xa vì những chuyến công tác không hồi kết. Tôi bị bỏ lại phía sau, giam mình trong bốn bức tường u uất để làm tròn bổn phận dâu con, tận tụy phụng dưỡng bố mẹ chồng và dốc lòng nuôi nấng đứa con thơ. Thế nhưng, lòng người vốn hiểm sâu. Dưới sự xúi giục đầy ác ý và những lời rèm pha rót mật vào tai của ông bà nội, đứa con trai do chính tay tôi đứt ruột sinh ra đã dần quay lưng, trở nên xa lạ và lạnh nhạt với chính mẹ ruột của nó. Mọi hy vọng và tình yêu thương tôi dành cho con đều tan vỡ vào cái đêm định mệnh ấy. Vốn dĩ như thường lệ, tôi vẫn kiên nhẫn ngồi bên cạnh kèm cặp con học bài. Nhưng rồi, thằng bé lặng lẽ đưa ra một bức tranh, trong đó vẽ một người phụ nữ xa lạ đầy kiêu sa, rồi thản nhiên buột miệng nói một câu sắc lẹm như dao cứa vào tim: “Nếu mẹ xinh đẹp hơn một chút giống như cô ấy thì hay biết mấy.” Ngay khoảnh khắc lời nói ngây ngô nhưng tàn nhẫn ấy thốt ra, thế giới trong tôi hoàn toàn sụp đổ. Mọi sự hy sinh, nhẫn nhịn và tận hiến suốt bao năm qua bỗng chốc trở nên nực cười và vô nghĩa. Tôi chợt nhận ra mình đã đánh mất bản thân trong một cuộc hôn nhân chỉ còn là cái xác không hồn. Ngày tôi đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn với tất cả sự quyết tuyệt, Phó Trầm vẫn giữ nguyên vẻ mặt lãnh đạm, cao ngạo ấy. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh, buông lời hỏi vặn đầy lạnh lùng: “Chỉ vì một câu nói bâng quơ, không hiểu chuyện của trẻ con mà cô nằng nặc đòi phá nát cái nhà này sao?” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt vô cảm của người đàn ông mình từng yêu sâu đậm, khẽ mỉm cười nhưng trong lòng lặng lẽ như tro tàn, đáp lại vỏn vẹn một từ: “Đúng.”
Gia Đình
Hiện đại
0
Hòa bình chia tay Chương 15
Vãn Chi Chương 6