A Chu vừa đưa đồ vừa thấp giọng nói:
“Có lẽ chỉ là sân bay xảy ra chuyện thôi. Biết đâu một lát nữa sẽ có c/ứu viện.”
Lâm Sương không ngẩng đầu, chỉ nói một câu:
“Trong tình huống này, suy nghĩ vô ích nhất chính là ‘biết đâu’.”
Tim tôi chùng xuống.
Sau khi lấy th/uốc xong, chúng tôi men theo cầu thang đi lên khu ăn uống ở tầng hai.
Cầu thang im ắng đến đ/áng s/ợ.
Im đến mức tiếng bước chân của mỗi người đều trở nên đặc biệt chói tai.
Đi được nửa đường, trên tầng truyền xuống tiếng bước chân.
Rất chậm.
Rất nặng.
Giống như có người đang kéo lê chân, từng bước từng bước m/a sát trên mặt đất.
A Chu dừng lại trước, hạ thấp giọng hỏi:
“Ai đó?”
Không có ai trả lời.
Ngay giây tiếp theo, trên tầng đột nhiên vang lên một tiếng hét của phụ nữ.
Ngắn ngủi, the thé, x/é toạc không gian.
Rồi đột ngột im bặt.
“Đi!”
Thẩm Tự quát khẽ một tiếng, lập tức lao lên.
Chúng tôi cũng chạy theo lên tầng hai.
Cảnh tượng trước mắt khiến dạ dày tôi cuộn lên từng cơn.
Khu ăn uống hỗn lo/ạn khắp nơi.
Bàn ghế đổ ngổn ngang, kính vỡ rải đầy trên sàn.
Mùi m/áu và mùi th/ối r/ữa hòa quyện trong không khí, nồng nặc đến mức khiến người ta choáng váng.
Trước cửa quán mì ở tận trong cùng có một người đang ngồi xổm.
Hắn quay lưng về phía chúng tôi, hai vai nhấp nhô từng hồi, giống như đang ăn thứ gì đó.
A Chu hét lên:
“Này!”
Người đó dừng lại.
Sau đó từ từ quay đầu.
Cả đời này tôi cũng không thể quên được gương mặt ấy.
Một nửa khuôn mặt giống như bị x/é toạc sống sờ sờ.
Khóe miệng dính đầy m/áu.
Giữa kẽ răng còn mắc một đoạn ngón tay người.
Lòng trắng mắt lật lên quá nhiều, gần như không thể nhìn thấy đồng tử màu đen.
Lâm Sương lập tức bịt miệng.
Thứ đó nhìn chằm chằm vào chúng tôi trong hai giây.
Trong cổ họng phát ra một tràng tiếng gầm khàn đục.
Rồi đột ngột lao thẳng về phía chúng tôi.
Thẩm Tự vung rìu bổ xuống.
Nó lảo đảo một cái nhưng không ngã.
Nó thậm chí còn không biết đ/au.
“Chạy!”
Chúng tôi lập tức quay người lao xuống cầu thang.
Nhưng khi chạy đến đầu cầu thang, tôi vẫn không nhịn được quay đầu nhìn lại.
Phía sau quán mì, giữa những chiếc bàn ghế đổ nát và bóng tối của cửa hàng, lại có thêm vài bóng người từ từ đứng dậy.
Một người, hai người, ba người…
Tất cả chúng đều quay đầu nhìn về phía chúng tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thậm chí quên cả hét lên.
Chúng tôi gần như lăn lộn lao về đại sảnh tầng một.
“Đóng cửa!”
“Mau đóng cửa!”
Mấy người đi/ên cuồ/ng chạy tới chặn cửa kính tự động.
Họ kéo xe đẩy hành lý, bảng quảng cáo, rào chắn kim loại đến, dùng tất cả sức lực đẩy ch/ặt chúng vào phía sau cửa.
Những thứ bên ngoài nhanh chóng đuổi tới.