Cảnh sát tiến hành điều tra Trương Lập từ mọi phía.

Anh ta sở hữu một quán bar ở thành phố Thanh, nơi chỉ chuyên tiếp đón những cậu ấm cô chiêu.

Sáu nạn nhân này, có hai điểm chung duy nhất:

Thứ nhất, đều là thành viên VIP của quán bar này.

Thứ hai, vào đêm xảy ra án mạng, họ đều từng uống rư/ợu cùng Trương Lập.

Nhưng bấy nhiêu đó không đủ để định tội Trương Lập, bản thân anh ta cũng hiểu rõ điều đó nên một mực từ chối phối hợp.

Chúng tôi đành phải tiến hành rà soát Trương Lập cùng một số khu vực công cộng lân cận trước.

Bước ngoặt xảy ra ngay tại đây.

Chỉ mười phút trước khi lệnh thả người có hiệu lực, cảnh sát tìm thấy một túi rác trong thùng rác ở con hẻm phía sau siêu thị.

Bên trong chiếc túi là hung khí được miêu tả trong bức thư cùng với ví tiền của nạn nhân.

Đồng thời, chúng tôi còn thu thập được m/áu và dấu vân tay của Trương Lập trên đó.

Mà khoảng cách từ siêu thị này đến căn hộ của Trương Lập, chưa đầy một kilomet.

Cảnh sát suốt đêm tiến hành thẩm vấn Trương Lập.

Khi nhìn thấy chứng cứ, anh ta sững sờ mất một lúc.

Sau đó anh ta mất kh/ống ch/ế, đ/ập bàn gầm lên: “Có người đổ oan cho tôi!”

Chúng tôi quả thật không thể chỉ dựa vào một dấu vân tay để tiến hành bắt giữ anh ta.

Thế nhưng chính Trương Lập cũng không thể đưa ra lời giải thích hợp lý.

Cho đến khi vị hôn thê của Trương Lập, Lý Nhiễm, rơi vào tầm ngắm của chúng tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Tắt đèn Chương 8
11 Ngôi Sao May Mắn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm