Tôi Có Người Trong Mộng

Chương 11

09/02/2026 14:01

"Cậu ta là Hán gian, em chính là Q/uỷ t.ử (Giặc)."

"......"

Cả lớp bao gồm cả Thẩm Diệp, đều cười đến run người.

Ồ.

Quả nhiên nụ cười không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác.

Sau khi nhận bài thi, tôi mới phát hiện phần tự luận của mình trắng trơn, còn sạch hơn cả mặt.

Bài của cậu ta cũng vậy.

Hai chúng tôi nhìn nhau, quay đầu lục hộp b.út.

Trên cây b.út kia viết: "Bút mực bay màu".

"......"

"......"

Xét thấy đây là một khoản chi tiêu không cần thiết, lúc m/ua tôi bảo ông chủ lấy loại rẻ nhất.

Quả nhiên, của rẻ là của ôi.

Điểm tối đa một trăm, phần tự luận chiếm bảy mươi lăm điểm, trắc nghiệm hai mươi lăm điểm.

Trắc nghiệm dùng máy chấm, nên thống nhất dùng b.út chì 2B tô, không dùng b.út mực đen.

Nói cách khác, trắc nghiệm cậu ta đúng hết, còn tôi sai một câu.

"Bút của tôi là do cậu đổi à?"

Tôi biết mình đuối lý, thành thật giải thích một hồi.

Biểu cảm cậu ta dần trở nên cứng đờ, từ từ ngước mắt lên.

"Quý Nam Từ, có phải cậu bị bệ/nh không? Tôi bái là Athena! Nữ thần trí tuệ Athena!"

Ồ, thì ra là thế.

"Để công bằng, vậy lần thi sau tôi bái Khổng Tử."

"......"

10.

Từ vụ này, tôi mới ý thức rõ ràng được cậu ta hẹp hòi, th/ù dai đến mức nào.

Vì buổi tối ngủ muộn, sáng ra còn phải giúp m/ua bữa sáng.

Tôi thường xuyên đi học muộn giờ tự học buổi sáng, để không bị trừ điểm, đều lén trèo tường vào trường.

Cậu ta, một kẻ thường xuyên không đến giờ tự học buổi sáng, lại xung phong gia nhập hội học sinh kiểm tra kỷ luật, ngày nào cũng dậy sớm rình sau tường bắt tôi.

Dẫn đến việc tên tôi liên tục xuất hiện trên danh sách vi phạm kỷ luật suốt một tháng trời.

Điểm chuyên cần của tôi bị trừ quá nửa, mà điểm chuyên cần lại móc nối với việc bình bầu học sinh ba tốt cuối kỳ.

Giải thưởng học sinh ba tốt, một nghìn tệ.

Trừ điểm tôi thì được, trừ tiền thì không.

Thế là giờ t.h.i t.h.ể d.ụ.c, tôi cố ý báo thấp các đầu điểm của cậu ta.

Xung quanh đều là người.

Giọng tôi rất to.

"Nhảy cao: Một mét ba."

"Nhảy xa: Một mét sáu."

"50 mét: Chín giây tám."

"800 mét: Năm phút."

"Hít xà đơn: 0 cái."

"Chiều cao:"

Tôi gào to hết cỡ:

"179cm!"

Cậu ta cuối cùng không nhịn được hét lên:

"Cậu nói láo, ông đây rõ ràng 185!"

Tôi giả vờ sợ hãi:

"Được rồi, được rồi, bạn học Thẩm nói bao nhiêu thì là bấy nhiêu."

Cậu ta tức đến mức cơ thịt trên má gi/ật giật.

Tôi chớp chớp mắt.

Cản đường tài lộc cũng như g.i.ế.c cha mẹ người ta.

Chị đây chơi c.h.ế.t cậu.

Dạ hội Tết Dương lịch, giáo viên bảo lớp đăng ký tiết mục.

Tôi biết cậu ta không biết nhảy, cậu ta biết tôi không biết hát.

Nhưng tên của hai chúng tôi đều xuất hiện trong danh sách tổng duyệt.

Tôi đơn ca, cậu ta múa phụ họa.

Tự lấy đ/á ghè chân mình, sắc mặt cả hai đều không tốt lắm.

Bài hát được chọn là "Khiên Ti Hí" (Múa rối dây), thiên về nét uyển chuyển cổ điển.

Tôi đỏ mặt tìm cô giáo:

"Thưa cô, em có thể không lên sân khấu được không ạ? Em thật sự không biết hát!"

Cô giáo đã lớn tuổi, vỗ vỗ vai tôi.

"Cái đứa nhỏ này, khiêm tốn cái gì chứ!"

"......"

Tuy nhiên, khi thật sự đến lượt tôi và Thẩm Diệp lên sân khấu.

Cô giáo mới vỡ lẽ, vừa nãy không phải tôi khiêm tốn, mà là tôi đang tự giới thiệu bản thân.

Lạc giọng thì không nói, tôi thậm chí còn hát cái điệu của "Khiên Ti Hí" cứng đờ thành "Hảo Hán Ca".

Còn về phần Thẩm Diệp, cậu ta nhảy một hồi thành ra tự đ.á.n.h nhau với chính mình.

Dưới đài cười rầm rộ.

Cô giáo im lặng hồi lâu.

Mở miệng nhận xét:

"Bạn học Quý à, trung khí đầy đủ, giọng rất to ha, sức khỏe tốt sức khỏe tốt."

"Bạn học Thẩm à, nhìn cái là biết không thiếu canxi, xươ/ng cốt cứng cáp lắm, không kiêu ngạo không tự ti."

"Hai em nhìn qua là biết đều là hạt giống tốt cho việc học tập!"

"......"

"......"

Coi như mất sạch cả thể diện lẫn lót trong rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm