Nước Trắng

Chương 4

07/02/2026 20:24

Hợp đồng không ký được. Buổi sáng khi tôi mơ màng tỉnh dậy, đã thấy tin nhắn Hà Vạn Thâm gửi cho tôi: "Không ký nữa."

Không ký nữa? Nói không ký là không ký luôn?

Tôi định gọi điện hỏi anh ta lý do tại sao. Một đại trượng phu đường đường chính chính sao có thể thất hứa trắng trợn như vậy?

Nhưng anh ta đã xóa kết bạn với tôi, số điện thoại cũng chặn luôn.

Tôi không hiểu nổi, không biết mình đã làm gì khiến anh ta không hài lòng. Lẽ nào trong tiệm đồ Thái hôm qua có nội ứng của Hà Vạn Thâm?

Hà Vạn Thâm biết tôi định dùng tiền của anh ta nuôi trai bao rồi sao?

Vậy anh ta có trút gi/ận lên Khương Du không? Dù sao bây giờ Khương Du vẫn chưa nghỉ việc.

Lòng tôi lo lắng khôn ng/uôi, lại không liên lạc được với cả hai người, đành phải đến những chỗ Hà Vạn Thâm hay lui tới để chặn đường. Kết quả thật bất ngờ, tôi chặn được cả hai.

Khương Du ngồi cạnh Hà Vạn Thâm, tay đặt trên sofa, ngón tay kẹp điếu th/uốc. Hà Vạn Thâm bên cạnh nheo mắt cười:

"Tôi chỉ thấy thằng nhóc đó khá thú vị, đùa giỡn chút thôi, cậu thật sự nổi gi/ận rồi hả?"

"Thôi nào!" Hà Vạn Thâm nâng ly rư/ợu lên: "Biết cậu vứt bỏ cậu ta không dễ dàng, ngày ngày diễn xuất vất vả. Tôi sai rồi còn không được sao? Không trêu cậu nữa, hợp đồng có ký đâu mà."

Lần đầu tiên tôi thấy Hà Vạn Thâm nhún nhường xin lỗi người khác như vậy, mà đối tượng lại chính là... "tay chân" của anh ta?

Khương Du mặt lạnh như tiền, tỏ vẻ không muốn đáp lời. Hà Vạn Thâm uống cạn ba chén rư/ợu tạ tội, hắn mới lười nhác lên tiếng:

"Vạn Thâm, chúng ta đều không còn trẻ nữa, đã đến lúc ổn định rồi. Không thể mãi lêu lổng với đàn ông được, đúng không?"

Nụ cười trên mặt Hà Vạn Thâm tắt lịm:

"Cậu ổn định phần cậu, tôi vẫn chưa chơi đã đây."

"Tình hình sức khỏe của Hà lão gia, còn cho phép cậu an nhiên vui chơi được bao lâu nữa?"

Hà Vạn Thâm mặt đen như mực, im lặng. Khương Du tiếp tục:

"Lão gia nhà tôi luôn lo lắng cho Hà lão gia, muốn giúp ông giải quyết nỗi niềm. Con gái một đồng đội của ông, tuổi tác tương đương cậu, cũng học tài chính ở Đức, năm nay vừa tốt nghiệp về nước. Ý lão gia là để tôi đưa cậu đi gặp mặt."

Khương Du nói bình thản, nhưng Hà Vạn Thâm không thể bình tĩnh được, đứng phắt dậy:

"Khương Du, cậu nói nhẹ tựa mây bay... đ.m cậu rốt cuộc coi tôi là cái gì? Tôi vì ai mà về nước, vì ai mà không kết hôn, vì ai mà căng thẳng với người nhà? Lẽ nào trong lòng cậu không rõ?"

"Phải, năm đó tôi đã sai, tôi có lỗi với cậu. Nhưng tôi đã xin lỗi rồi, đã cố gắng bù đắp, tất cả những gì có thể làm tôi đều làm rồi. Rốt cuộc tại sao cậu vẫn đối xử với tôi như vậy?"

Hà Vạn Thâm cúi người, tay đ/è lên vai Khương Du. Từ góc nhìn của tôi, trông như họ đang hôn nhau. Khương Du không né tránh, chỉ im lặng nhìn đôi môi đang tiến lại gần, trong mắt vẫn không một gợn sóng.

Rốt cuộc, khi sắp chạm vào nhau, Hà Vạn Thâm dừng lại:

"Đến mức này rồi mà vẫn muốn đẩy tôi sang cho người khác sao Khương Du? Được thôi, vậy tôi sẽ như ý cậu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm