Cách một tấm kính, tôi nhìn thấy Cố Hoài nằm đó, người đầy ống dẫn.
"Đã đóng tiền viện phí chưa?"
Trước câu hỏi của bác sĩ, tôi bối rối: "Xin lỗi, tôi không nhớ mật khẩu thẻ ngân hàng nữa."
"Thử lại đi. Chồng cô đang nguy kịch, đây là lúc anh ấy cần cô nhất. Nếu cứ thiếu tiền, chúng tôi không thể kê đủ th/uốc."
"Vâng."
Tôi chẳng còn mấy tiền mặt, cũng không có chỗ ở, loanh quanh ở quầy thu ngần cả ngày, nhập sai mật khẩu hết lần này đến lần khác.
Nhân viên thu ngân nhíu mày: "Cô ơi, đừng làm phiền trật tự bệ/nh viện được không?"
Chiều muộn, tôi dùng đồng xu cuối cùng m/ua hai ổ bánh mì.
Đứng trước cửa phòng chăm sóc đặc biệt.
Lặp đi lặp lại không ngừng: "Cho Cố Hoài ăn."
Bác sĩ và y tá đi qua vội vã.
Một cô y tá kéo tôi sang bên, giọng gấp gáp: "Cô lại quên mất rồi à? Giờ phải đi đóng tiền! Không phải m/ua bánh mì!"
Thấy tôi ngơ ngác, cô thở dài bỏ đi.
Ai đó va mạnh vào tôi khiến ổ bánh rơi lả tả.
Tôi bật khóc nức nở.
Như kẻ vô dụng.
Cánh cửa trước mặt mở ra.
Y tá cúi xuống đưa tôi chú gấu bông: "Chồng cô tỉnh rồi, anh ấy nhờ tôi đưa cái này cho cô. Anh ấy bảo cô đừng sợ, đừng khóc, lát nữa sẽ có người đưa cô về khách sạn."
Tôi nắm ch/ặt chú gấu, chỉ nhớ một câu: "Cố Hoài tỉnh rồi."
Tôi đứng chờ trước phòng chăm sóc đặc biệt nhiều ngày liền.
Ai gọi cũng không chịu đi.
Buồn ngủ thì co quắp trên tấm đệm nhỏ ở hành lang.
Tỉnh dậy lại ăn nhờ đồ ăn bác sĩ cho.
Chẳng biết bao ngày sau, Cố Hoài được đẩy ra.
Tôi ôm gấu bông đứng bên giường.
Cố Hoài g/ầy đi nhiều, thấy tôi liền thở dài: "Sợ gì đến nấy, anh vắng mặt là họ b/ắt n/ạt em hả?"
Tôi nghẹn ngào: "Họ không cho em m/ua bánh mì cho anh."
"Thôi khóc nữa," Cố Hoài nắm tay tôi, "anh xót lắm."
Tôi theo Cố Hoài vào phòng bệ/nh thường.
Nắm ch/ặt tay anh không rời.
Người lạ vào là tôi co rúm trong góc run bần bật.
Sau này Cố Hoài không cho ai vào nữa.
Thỉnh thoảng anh gượng dậy ra cửa.
Qua lớp áo bệ/nh nhân rộng thùng thình, tôi thấy vô số vết s/ẹo.
Bầm cắn, vết đ/ập...
Có chỗ còn tím bầm, có chỗ mới liền da.
Theo sau anh, tôi khẽ đặt tay lên cổ, cảm nhận sự căng cứng.
"Ngày trước em từng đ/á/nh anh phải không?"
Cố Hoài thả lỏng người, kéo áo che kín: "Làm gì có chuyện đó."
"Em ngoan lắm, chưa bao giờ làm phiền anh."
Tôi ủ rũ: "Em lừa anh nhảy khỏi du thuyền, khiến công ty không thể lên sàn."
"Không phải thế, em nhớ nhầm rồi. Ngủ đi, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Tôi rúc vào người anh thiếp đi.
Mơ thấy những chuyện hỗn độn.
Trong mơ tôi nhớ hình dáng Từ Sương, cô ấy khóc lóc cãi nhau với Cố Hoài trong văn phòng.
"Tôi hối h/ận rồi, đáng ra không để Thịnh Hạ ở bên anh! Tôi sẽ đưa cô ấy ra nước ngoài chữa trị!"
"Cô tưởng tôi chưa thử sao?"
"Thử rồi sao không khỏi? Tôi phát đi/ên lên được, ngày nào cô ấy cũng xem tôi như người lạ, người yêu ngay trước mắt mà phải nhịn không được nói lời nào! Cố Hoài, anh tưởng chỉ mình anh yêu cô ấy sao? Tôi cũng thế!"
"Im đi!"
Cố Hoài trở mặt: "Từ Sương, đừng bao giờ nói những lời này trước mặt tôi."
Rồi tôi đi/ên cuồ/ng vẽ bậy trước bảng tin.
Từ Sương xông tới mặt xanh lét.
Cô ấy che mặt tôi, quát đám người xung quanh: "Cút! Chụp cái gì? Coi chừng tôi kiện!"
"Hạ Hạ, đây là công ty Cố Hoài, mình về nhà nói chuyện nhé?"
Tôi chẳng những không nghe, còn xô cô ấy.
"Đồ tiểu tam, mày ch*t đi!"
Từ Sương túm lấy tay tôi, đi/ên tiết: "Đừng có giở trò, tôi không phải tiểu tam! Thịnh Hạ, xin lỗi tôi ngay!"
Tôi phun nước miếng vào mặt cô ta: "Mơ đi! Lần sau còn dám xuất hiện trước mặt tao, tao gi*t mày!"
Từ Sương mặt trắng bệch, khóc nấc: "Thịnh Hạ, tỉnh táo lại đi. Đừng hành hạ tôi nữa."
Khi Cố Hoài xuống nơi, tôi đang túm tóc Từ Sương đ/á/nh nhau.
Cô ấy còn phải đỡ tôi khỏi ngã.
Nhưng tôi vẫn ngã.
Trầy da.
Chảy m/áu.
Và mất kiểm soát.
Hôm đó, tôi nói bao lời đi/ên dại vô nghĩa, làm tổn thương người thân bạn bè.
Cố Hoài và Từ Sương cãi nhau kịch liệt, anh lấy áo bọc tôi đưa vào viện.
Tôi tỉnh giấc, phòng bệ/nh vắng lặng, chỉ thấy Cố Hoài quay lưng gọi điện.
"Vợ tôi là bệ/nh nhân, nếu hôm đó cô không buông lời tùy tiện, cô ta đã không xô cô xuống nước."
"Tôi chỉ đùa thôi mà..."
Giọng phụ nữ bên kia nghe quen quen.
Cố Hoài lạnh băng: "Trước mặt vợ tôi, bảo cô ấy là gánh nặng, cô gọi đó là đùa? Nếu không có camera biệt thự, tôi còn không biết cô đã làm gì với cô ấy."
Người phụ nữ rít lên: "Tôi là chị cô ấy, nói vài câu thì sao?"
"Cô còn ra dáng người chị nữa không? Nhà họ Thịnh tưởng Thịnh Hạ bệ/nh rồi tôi sẽ thích cô sao? Đừng mơ. Giờ tôi hối h/ận vô cùng khi để cô an ủi cô ấy. Những việc cô làm với vợ tôi, không thể tha thứ."
"Anh không sợ tôi kiện, nh/ốt cô ấy vào viện t/âm th/ần?"
Cố Hoài kh/inh khỉnh: "Cô chẳng vẫn sống nhăn răng đó sao? Tôi cho cô điều trị tốt nhất để cô sống sót bịa chuyện về Hạ Hạ, thay vì làm m/a nước, nên cảm tạ trời đất đi. Tôi sẽ không bao giờ để Hạ Hạ mang án mạng, nếu có, thì cũng phải là tôi."
Tôi đứng dưới đất chân trần, gọi: "Cố Hoài."
Anh im bặt, lặng lẽ cúp máy.
Quay lại, gương mặt dịu dàng.
"Sao thế?"
Cuối cùng tôi hiểu, trong những ngày hỗn lo/ạn ấy, tại sao Cố Hoài luôn nhắc tôi đừng làm hại người khác.
"Hôm đó ở biệt thự, người nói chuyện với em là cô ta à?"
Cố Hoài vươn tay ôm tôi vào lòng.
"Ừ."
"Em suýt dìm ch*t cô ta."
"Không sao, cô ta ch*t đâu dễ. Nhưng việc cô ta xô em xuống nước, anh sẽ không bỏ qua."
Anh thở nhẹ: "Bác sĩ bảo dỡ phòng em bé để tránh kí/ch th/ích em, nên mới mời chị cô đến an ủi. Ai ngờ cô ta có ý đồ riêng."
Sau khi bệ/nh, người nhà bạn bè đều bỏ tôi.
Chỉ còn Cố Hoài không buông tay.
Tựa vai anh, tôi thì thào: "Em nhớ nhà rồi, mình về nhà nhé?"