Một đêm không mộng mị.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.

Tôi ngủ trong vòng tay nam chính với tư thế lộn xộn, mặt áp vào ngựk hắn, tay còn sờ lên cơ bụng.

Tỉnh giấc, tôi gi/ật b/ắn người. Từ từ lách khỏi vòng tay Giang Diễn. Vừa bò ra vừa than thở với hệ thống: "May là tôi dậy sớm, không thì nam chính phát hiện lại rắc rối cho mà xem."

Hệ thống: [Ừm ừm, bé cưng của hệ thống nói gì cũng đúng hết á~~]

Tôi: "………………"

Tôi xuống giường vệ sinh cá nhân.

Một lúc sau, Giang Diễn cũng bước xuống, vào nhà tắm rất lâu không ra.

Hai tiết đầu hôm nay không có lớp nên tôi chẳng thúc giục.

Đến 9 rưỡi, tôi mới gõ cửa nhà tắm: "Giang Diễn, xong chưa? Đi chung không?"

Bên trong vang lên tiếng "ầm".

Không lâu sau, Giang Diễn mở cửa bước ra. Vẻ mặt uể oải, tay trắng muốt cầm khăn lười biếng lau tóc. Ánh mắt hắn nhìn tôi như thể… Đói khát vô cùng.

"Xin lỗi, lỡ tắm lâu quên giờ rồi."

Giang Diễn dán mắt vào tôi, khóe miệng nhếch lên.

Khi nói, tôi thoáng thấy chiếc răng nanh xinh xắn.

"Cậu có muốn tắm thử không?"

Tôi không có thói quen tắm buổi sáng. Liền lắc đầu từ chối.

Nhưng nhìn tấm gương trong phòng tắm chẳng hề có hơi nước, tôi nhíu mày bối rối. Giang Diễn vừa tắm nước lạnh nửa tiếng đồng hồ à? Không sợ cảm lạnh à?

Sắp ra khỏi nhà, điện thoại tôi đột nhiên biến mất. Lục tung cặp sách không thấy, tôi vội trèo lên giường lục lọi một hồi. Cuối cùng cũng thấy chiếc điện thoại được giấu kỹ dưới gối.

Trong lúc tìm ki/ếm, hình như có thứ gì rơi xuống gầm giường. Tôi chẳng để ý. Đằng nào cũng là món đồ nhỏ khó vỡ.

Cầm điện thoại, tôi hớn hở thò đầu ra: "Giang Diễn! Tìm thấy điện thoại rồi, đi thôi!"

Giang Diễn đứng dưới giường, tay cầm chiếc choker đeo đùi.

Chàng trai ngẩng đầu nhìn tôi, giơ vật trong tay lên.

"Nhưng mà... Lâm Vũ. Đây là cái gì thế?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm