Cẩm Lý Xung Hỷ

Chương 2: Rời khỏi Thiên Sơn cùng bữa ăn đầu tiên

09/06/2026 12:46

Tôi quay lại rồi đây. Tiếp tục câu chuyện tôi đã tu luyện ở ngôi chùa này suốt 500 năm. Cũng không biết đã nhìn thấy sư trụ trì đổi bao nhiêu người nhưng mãi vẫn không thấy Đại tướng quân quay lại. Tôi biết con người không thể sống lâu như yêu quái được nên hẳn anh ấy cũng đã đổi qua mấy kiếp rồi. Không biết còn có thể gặp lại nhau không nữa. Mà cái quan trọng là lúc ông già trụ trì đó quy thiên còn không lấy chuỗi ngọc ra, báo hại tôi còn ở trong hồ này thiệt là lâu. 500 năm rồi, con người cũng đã thay đổi nơi này khá nhiều, hồ sen không những không bị phá bỏ mà còn được tu bổ ngày rộng lớn hơn.

Tôi cũng là con cá chép tu luyện 800 năm rồi, hoàn toàn có thể lẫn tránh để họ không phát hiện, nhưng lại không thể rời xa hồ sen này. 500 năm qua nơi này đã xây dựng lại rất nhiều lần, tôi còn thắc mắc nước trong hồ cũng thay nhiều lần lắm mà sao không ai phát hiện chuỗi ngọc rồi mang nó đi hộ tôi nhỉ. Nghĩ lại mà tức, vừa buồn vì không thể gặp Đại tướng quân suốt 500 năm, còn phải cô đơn ở nơi này. Nhưng mà cơ duyên của tôi có lẽ đã đến rồi!

Vào một ngày mưa to gió lớn, ông trời trút những cơn mưa nặng nề như muốn đ/á/nh vỡ toàn bộ lá sen trong hồ vậy. Bọn cá nhỏ khác trong hồ h/oảng s/ợ đều trốn đi mất. Những tia sét sáng quắc rạ/ch ngang bầu trời như mực, tạo nên một khung cảnh đ/áng s/ợ. Tiếng ầm ầm của sét như mách bảo điều x/ấu xa nào đó đang tới. Tôi đã lẳng lặng nhìn trời giống suốt 2 tiếng đồng hồ. Bỗng từ phía xa có tiếng bước chân vội vàng chạy lại đây. Tiếng động dồn dập cho thấy không phải là một người mà rất nhiều người. Quả nhiên, có một cậu thanh niên chừng 19-20 tuổi chạy từ cổng sau chùa lại đây. Lúc chạy cậu ta còn không ngừng quay đầu nhìn lại cho thấy bản thân cậu ta đang bị truy đuổi.

Tôi nhìn thấy quanh người cậu ta mà tầng tầng khí đen m/ù mịt cho thấy vẫn rủi cực kì nặng nề của cậu. Trên gương mặt còn có rất nhiều vết thương, cả quần áo cậu đang mặc cũng có rất nhiều vết m/áu khác nhau. Là một yêu quái đang tu hành, tôi không thể can thiệp quá nhiều vào sinh mệnh của loài người, nhưng nhìn cậu ấy rất đáng thương. Rất nhanh, cậu ấy đã đến gần bờ hồ, hồ hiện tại rất sâu và rộng, nước lại cực kì lãnh lẽo, nếu bị rơi xuống cậu ấy không ch*t cũng tàn phế. Tôi cũng thấy đường sinh mệnh của cậu ấy đã gần đến điểm cuối. Cho thấy kết cục hôm nay của cậu chỉ có một

Rất nhanh sau đó đã có một nhóm người chạy đuổi tới bên hồ, dồn ép cậu ấy. Tất cả bọn họ đều mang đồ đen, tên đi đầu còn có một vết s/ẹo dài c/ắt ngang bên má phải rất dữ tợn. Tôi thấy tên đó lớn tiếng với cậu trai.

“Tam thiếu gia, cậu cũng dừng ở đây thôi. Hôm nay cậu nhất định là phải ch*t rồi. Đừng cố vùng vẫy nữa. Muốn trách hãy trách cậu sao lại phải giành người với Châu tiểu Thư”

Nói rồi ông ta đ/âm cậu ấy một d/ao vào ng/ực, tôi chỉ kịp nhìn cậu ấy rơi vào trong hồ, m/áu đỏ nhuốm mặt mặt hồ rồi hòa vào rồi lắng xuống. Thân thể cậu ấy chìm xuống đáy hồ, tôi chỉ có thể hóa phép để những tên trên hồ không thể tìm thấy cậu ấy. Bọn chúng cũng kiên trì tìm ki/ếm quanh đó suốt thêm một tiếng. Khi trời đã tạnh và không thể tìm được bất cứ thứ gì. Chúng chỉ đành xóa mọi dấu vết rồi rút lui.

Tôi bơi xuống đáy hồ, nhìn cậu trai với gương mặt xinh đẹp mà dễ mến trước mặt, đáng tiếc cậu ấy đã ch*t. Bỗng nhiên tôi thấy được linh h/ồn của cậu ấy ở ngay phía sau mình. Linh h/ồn có màu xanh, chứng tỏ cậu ấy là người tốt. Bỗng nhiên tôi nhận ra thứ năng lượng màu xanh trên người cậu ấy đột nhiên chuyển sang tôi. Thì ra người này hợp mệnh cách với tôi, nếu tôi có thể sử dụng thân thể của cậu ấy, lấy chuỗi ngọc ra khỏi hồ, vậy tôi có thể rời khỏi nơi này rồi. Nhưng mà tôi không có muốn n/ợ bất cứ ai cả nên nói cho cậu ấy một nguyện vọng, khi tôi dùng thân phận của cậu ấy sống lại, tôi sẽ thực hiện nó.

Một bàn tay vươn ra khỏi hồ, cầm ch/ặt vòng chuỗi hạt màu trắng ngà, từ từ ngoi lên rồi ra khỏi hồ. Bộ quần áo ướt nhẹp cùng loang lỗ nhiều vết m/áu. Vết thương sâu trước ng/ực cũng đã khép lại. Mái tóc màu nâu trầm mềm mại rủ xuống ôm lại gương mặt nho nhỏ mà tinh xảo. Việc đầu tiên sau khi rời khỏi hồ của tôi chính là “Rắc, rắc, rắc”, bóp vụn chuỗi ngọc ch*t ti/ệt đã giam cầm tôi suốt 500 năm. Hiện tại tôi đã có thể sảng khoái ngửa mặt lên trời cười ha hả rồi.

Lần đầu ra khỏi chùa sau từng ấy năm, tôi mới phát hiện cái chùa be bé năm xưa giờ to bự thật sự luôn. Xém xíu nữa là tôi đã lạc trong đó rồi. Tôi đành tr/ộm một bộ quần áo của tiểu sư phụ trong chùa, rồi nhanh chân rời khỏi nơi giam cầm thanh xuân của tôi. Mấy người đang thắc mắc sao là yêu quái mà không tự biến ra bộ quần áo cho mình chứ gì! Tại tui thích sài ké đó. Nói chứ nhập vô cái thân x/á/c này thì tu vi của tôi đã bị hạn chế một phần rồi, hiện tại không còn nhiều linh khí như trước nữa nên vẫn ít dùng pháp thuật vẫn hơn.

Đi bộ xuống núi, tôi thấy mọi thứ gần như đã thay đổi rất nhiều. Con người đã thay từ trang phục truyền thống thành trang phục hiện tại, sử dụng các thiết bị công nghệ cao. Có hôm tôi còn thấy rất nhiều cô gái trẻ đứng bên hồ dùng một thứ mà họ gọi là điện thoại để chụp ảnh. Hiện tại, tôi cũng muốn có một cái. Xuống đến chân núi, chỗ này có thật nhiều quầy b/án hàng, nhìn ngon phết. Tới một quầy b/án miếng cay, tôi nhìn chị chủ quán đã mở cửa được gần 1 tiếng mà không có ai ghé ăn cả. Tôi đành giở lại mánh cũ, tới trước mặt chị chủ, lộ vẻ mặt cá con đáng thương, xin một bát

“Chị gái xinh đẹp, có thể cho em xin một tô không ạ, em không có tiền”

Tôi rất tự tin với gương mặt dễ mến xinh xắn này nhé, thêm đôi mắt long lanh đáng yêu nữa thì ai cũng phải mũi lòng thôi. Tôi còn thấy linh h/ồn chị ấy có màu xanh, là người tốt, chắn chắn chị ấy sẽ cho tôi ăn. Chiếc bụng đói cũng rất phối hợp với mà ọt..ọt…ọt. Thế là chị gái xinh đẹp mỉm cười cho tôi vào quán, chuẩn bị cho tôi một tô miếng cay thật là to bự.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
5 Tham Lam Chương 12
6 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
7 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
9 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
10 Chúc Thanh Sơn Chương 17
12 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm