Thiên thần ác quỷ 5: Tìm Mèo

Chương 5

29/01/2026 10:06

Giang Ngưng bước ra từ phòng bố tôi.

Thấy tôi ngồi gõ bàn phím trên sàn tatami, cô ấy bò lại tựa lưng vào tôi, lưng đối lưng lướt điện thoại.

Tôi ngoái nhìn rồi tiếp tục công việc.

"Ch*t ti/ệt!"

Giang Ngưng bật dậy như lò xo.

Cô vừa lướt được video đang hot cực nhanh.

Đó là cảnh bố tôi lên cơn đầu tiên.

Video được chêm hiệu ứng nhảm nhí: ông ôm ngựk, co gi/ật, mắt đảo liên hồi rồi gào "Mimi!".

Tiêu đề: [Kẻ Hiếu Tử Của Mèo].

Tôi vỗ vai cô ra hiệu bình tĩnh: "Kẻ kia đã cắn câu rồi."

"Theo ghi chép cổ, miêu q/uỷ rất keo kiệt. Nhà nào bị nó để ý, dù một chén trà cũng thuộc về nó."

Giang Ngưng nhăn mặt: "Ý mấy phù thủy à? Mèo cần tiền người làm gì, đâu phải pate hay cá khô."

Cô ấy nói đúng. Bọn họ nghĩ số tiền tôi tiêu hôm nay là của chúng, nên mới nổi đi/ên.

Tôi đứng dậy ra cửa, nhìn mấy cô giúp việc thấp thoáng cuối hành lang.

"Tham lam mà ng/u ngốc."

Ban đầu chúng tôi khoanh vùng nhân viên nội bộ.

Gồm bốn cô giúp việc, sáu người làm vườn, bốn bảo vệ ca kíp và sáu thực tập sinh được vào tòa chính.

Giờ đỡ hẳn, nghi phạm chỉ còn mấy cô giúp việc. Thậm chí một cô không trực đêm, thu hẹp còn ba người.

Giang Ngưng đang gi/ận dữ thì thấy cô Lưu tổ giặt giũ đi tới.

Cô ấy bất ngờ hỏi: "Cô ơi, cái gì trong túi sáng lấp lánh thế?"

Cô Lưu gi/ật mình, lật đật móc điện thoại ra.

Xong lại càng bối rối.

"Không, không có gì..."

Tôi chợt hiểu ý đồ Giang Ngưng.

Nhà tôi kinh doanh cổ vật, nhân viên phải ký cam kết bảo mật và nộp điện thoại khi làm việc.

Kẻ giấu điện thoại, chính là người quay lén bố tôi.

Cô Lưu giải thích: "Cháu nội tôi ốm, tôi đã xin phép giáo sư rồi."

Tôi giơ tay: "Đưa đây."

"Tiểu thư Tiết Tiết, tôi làm ở đây gần 30 năm, giáo sư rất tin tưởng. Ông ấy biết tôi không làm chuyện xằng bậy."

"Nội quy là nội quy. Có việc gọi máy bàn văn phòng."

Cô Lưu nổi gi/ận, liếc Giang Ngưng đầy á/c ý như trách kẻ nhiều chuyện.

Cuối cùng bà ta còn cãi: "Để tôi báo với gia đình đã."

Tôi mỉm cười: "Được."

Cô ta chuồn mất dạng.

Giang Ngưng bực tức: "Bả định xóa dữ liệu đấy!"

"Không sao."

Tôi nhắc khéo: "Hình như bả quên tôi học ngành khoa học máy tính rồi."

Sau đó, Giang Ngưng thử hai cô giúp việc còn lại.

Kết quả: chỉ mình cô Lưu mang điện thoại.

Tốt, ít nhất đã x/ác định được thủ phạm.

Khả năng cao cũng là kẻ đá/nh cắp Mimi.

Lão miêu này già rồi, thường không ra khỏi tòa chính.

Giữa đêm khuya, tôi bắt cô Lưu xách xẻng đi theo.

Ra khỏi sân chính, càng đi càng tối om.

Cuối cùng bả không nhịn được: "Tiểu thư Tiết Tiết, đêm khuya thế này ra vườn làm gì? Tôi còn phải trông giáo sư uống th/uốc."

"Cô đừng lo, Ngưng Ngưng sẽ trông."

"Nhưng cô Giang đâu phải người nhà..."

Tôi im lặng không đáp.

Đến bãi đất trống rộng - nơi bố tôi từng định xây Chiến Quốc Lâu.

Mấy năm trước thi công dở dang để lại vài cái hố sâu hoắm.

Nhìn hố đất trước mặt, cô Lưu dù đần cũng nhận ra nguy hiểm.

"Tiểu thư! Đến đây làm gì?!"

Tôi giơ tay: "Đưa xẻng đây."

Bả đưa xẻng như máy.

Ngoan thật đấy.

Tôi nhe răng cười, rồi vả ngay một xẻng hất bả xuống hố.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đồ án tốt nghiệp dang dở của chúng mình

Chương 10
Một tuần trước buổi triển lãm tốt nghiệp, sinh viên khoa thiết kế Hứa Ánh Hòa phát hiện Phương Sở Tình, người bạn cùng sáng tác suốt ba năm, đã tháo dỡ một nửa mô hình thành phố của cả hai. Ban đầu, cô cho rằng đây là hành động trả đũa vì vấn đề tiến cử thực tập, nhưng qua các phiên bản thuyết minh triển lãm, bản nháp trên tài khoản chung, cùng các tài liệu về nhận vật liệu và tài trợ, cô dần phát hiện nhà trường đã tự ý thay đổi mô hình thành phố vốn cho phép khán giả sắp xếp lại thành một mô hình quảng bá dự án bất động sản được tài trợ. Cả hai không chỉ phải đối mặt với sự can thiệp quá giới hạn từ phía nhà trường, mà còn phải thừa nhận trách nhiệm của bản thân trong việc cạnh tranh thực tập, thiếu sót trong giao tiếp và hành vi tự ý tháo dỡ mô hình. Cuối cùng, họ quyết định trưng bày hai nửa mô hình đặt cạnh nhau, chấp nhận đánh đổi bằng bài đánh giá bổ sung để được tốt nghiệp, mất đi cơ hội thực tập, nhưng đồng thời học lại được rằng trong một tác phẩm chung, mỗi người đều có quyền nói lời từ chối.
0