【Cảm giác bị chính anh em của mình thích là như thế nào?】
Tôi mở bài đăng này ra lướt đến bốn giờ sáng.
Đệt!
Tên Trương Nham này lại thích con trai à?
Chỉ vài giờ trước.
Trương Nham tỏ tình với tôi.
"Mộc Dĩ Lâm, tớ biết từ trước đến nay cậu chỉ coi tớ là anh em.
"Nhưng tớ vẫn luôn thích cậu.
"Vốn dĩ tớ nghĩ cậu là trai thẳng, sẽ không thích tớ, nên tớ luôn giấu kín tình cảm này trong lòng.
"Nhưng nghe nói cậu vì tớ mà ngã rất nặng.
"Cậu cũng thích tớ, phải không?"
Chương 6:
Tôi hoàn toàn ngơ ngác.
Hóa ra ba năm qua tôi vẫn luôn khoác vai bá cổ, thân thiết không phân biệt với một người đồng tính.
Trò đùa tụt quần của cậu ta bỗng chốc biến chất thành quấy rối trong lòng tôi.
Chẳng trách Biên Dương lại gh/ét tôi như vậy.
"Cậu hiểu lầm rồi, tôi không thích cậu, tôi luôn coi cậu là anh em."
Cậu ta nhíu ch/ặt mày, cúi đầu chán nản.
"Cậu thích Biên Dương?"
?
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Tôi nhất định phải thích con trai mới được à?
"Tôi thích con gái.
"Tôi không thể cong được."
Lòng tôi rối như tơ vò.
Trương Nham trông vô cùng đ/au khổ.
Tôi hất tay cậu ta đang nắm lấy tay mình ra.
Cơ thể của một trai thẳng theo bản năng sẽ kháng cự lại sự đụng chạm của người đồng tính.
Một người đàn ông nam tính như Trương Nham lại vùi đầu vào giường trong ký túc xá mà khóc đến trời long đất lở.
Tôi ở trên giường của mình, kéo rèm lại, lướt bài đăng đến bốn giờ sáng.
Điện thoại đột nhiên hiện lên một tin nhắn.
Avatar màu xanh của Biên Dương.
【Chân đỡ hơn chưa?】
Từ lần trước cậu ta đưa tôi về, chúng tôi đã không liên lạc nhiều ngày rồi.
Công việc bên hội sinh viên cũng không cần đến tôi nữa.
Đương nhiên cũng không cần liên lạc.
Sao muộn thế này rồi cậu ta còn chưa ngủ?