Hàng trăm năm trước, tổ tiên nhà họ Vương lập nghiệp ở Nghiệp Thành.
Khi ấy, Nghiệp Thành bị ngoại tộc bao vây.
Tướng lĩnh chiến đấu khổ sở suốt mấy tháng nhưng vẫn không chờ được viện quân từ triều đình.
Đầu hàng thì cả thành sẽ bị tàn sát.
Cố thủ vẫn còn một tia hy vọng sống.
Lương thực cạn kiệt.
Người dân chỉ còn biết nhai bìa sách, ăn giấy.
Chim g/ầy trên trời, cóc x/ấu xí dưới đất—
thứ gì ăn được cũng phải ăn.
Ngay cả thái thú cũng đ/au lòng đến mức phải đưa ái thiếp của mình ra...
để làm thức ăn c/ứu đói cho binh sĩ.
“Đó chính là nguồn gốc của câu chuyện ‘sát thiếp khao quân’.”
“Nhưng ngay đêm hôm đó, trong thành đột nhiên bay lên một mùi th!t kho nồng nàn, quyến rũ đến khó cưỡng.”
Người nấu món đó là Vương Nhị, một người phụ trách nấu ăn trong quân doanh.
Không ai biết ông ta đã hầm thứ gì.
Thái thú lần theo mùi hương tìm đến.
Chỉ thấy mỗi binh sĩ đang ôm một chiếc bát thô, cúi đầu ăn đến mức không ngẩng lên.
Trong chiếc nồi đồng, nước dùng đỏ au sôi sùng sục, bên trên nổi một lớp dầu óng ánh.
“Lòng heo đấy, đại nhân.”
Vương Nhị khuấy nồi đồng.
Thành thạo dùng đôi đũa dài gắp lên một đoạn lòng.
Nước kho chảy dọc xuống.
“Đại nhân yên tâm.”
“Tiểu nhân đã rửa sạch sẽ rồi.”
“Đây là đoạn đầu ruột, dày và dai nhất, phải kho thêm nửa canh giờ.”
“Còn đoạn ba tấc phía trước, thành ruột mỏng, nhiều vân mỡ nhất.”
“Đại nhân nên ăn lúc còn nóng.”
‘Lấy đâu ra?’
Ba chữ ấy mắc nghẹn trong cổ họng vị thái thú.
Nhưng—
thơm quá.
Vương Nhị rất giỏi dùng gia vị, lấy hương vị để át đi mùi nguyên liệu.
Một bát nóng hổi xuống bụng.
Con người như sống lại.
“Họ đã vượt qua mùa đông lạnh giá nhất ở Nghiệp Thành.”
“Cầm cự đến ngày viện quân cuối cùng cũng đến.”
“Tổ tiên nhà họ Vương cũng nhờ vào món nghề gia truyền này mà một bước trở thành phú thương của Nghiệp Thành.”
“Trong công thức của ông ta rốt cuộc có thứ gì, anh là người hiểu rõ hơn bất kỳ ai.”
“Thời thế đã thay đổi, nhưng các người vẫn tiếp tục sử dụng công thức đó.”
“Mỗi tháng đều cần nguyên liệu nền tươi mới.”
“Mỗi tháng các người vận chuyển nguyên liệu vào trong.”
“Là từ—”
“C/âm miệng!”
Vương Cường đột ngột đứng bật dậy.
Chiếc ghế bị hất đổ xuống đất.
Cơ mặt anh ta co gi/ật từng chút một.
“Cô nghĩ tôi chưa từng thử đổi nguyên liệu nền sao?”
“Nhưng không được!”
“Mùi vị không đúng!”
“Tôi đã tìm hàng chục loại nguyên liệu khác nhau, không có loại nào có thể thay thế!”
“Chỉ cần đổi một lần, thực khách lâu năm lập tức nhận ra có gì đó không đúng.”
“Đỉnh cao của mỹ vị, chỉ sai một chút thôi cũng khác biệt một trời một vực!”
“Linh h/ồn và độ lửa, thiếu một thứ cũng không được!”
Đồng tử anh ta co rút dữ dội.
“Đằng nào cũng phải ch*t.”
“Ch*t ở đâu thì có gì khác nhau?”
“Ch*t trong lửa.”
“Trong đất.”
“Hay...”
“Trong dạ dày.”
“Có gì khác nhau?”
Khi An Đóa tỉnh lại, tôi đang ngồi gọt táo.
Đôi mắt mơ màng của cô ấy rơi xuống người tôi.
“...Tớ chưa ch*t à?”
Tôi nắm lấy tay cô ấy.
Cổ họng đ/au rát.
Tôi vội vàng chớp mắt, lau đi nước mắt.
“Đúng vậy.”
“Họa hại sống ngàn năm.”
“Loại mặt dày như cậu, Diêm Vương nhận cậu làm gì?”
“Còn không mau quay về đây.”
An Đóa nhìn nước mắt trong mắt tôi rồi bật cười.
“Cậu tìm thấy tớ rồi à?”
Cô ấy khẽ siết lại bàn tay tôi.
Giống hệt như hồi nhỏ.
Mỗi lần bị tổn thương.
Mỗi lần đ/au lòng.
Mỗi khi không biết phải làm gì.
Cô ấy vẫn luôn nắm tay tôi như thế.
“Cảm ơn cậu.”
“Cảm ơn vì đã tìm thấy tớ.”