Lắng Nghe Tiếng Gió Thì Thầm

Chương 3

20/03/2026 16:04

“Ây, là tôi đây. Giáo viên hướng dẫn của hai cô đến rồi.”

Lúc đi dạy tình nguyện, nhà trường quả thật có sắp xếp một giáo viên hướng dẫn đi cùng. Kết quả là lúc xuất phát từ huyện, thầy ấy có chút việc bận nên bảo chúng tôi đi trước.

Trương Vân nghe thấy tiếng động cũng khoác áo bước ra. Chỉ thấy trưởng thôn dẫn theo một người đàn ông trung niên, trên lưng người đó cõng theo lỉnh kỉnh túi lớn túi bé, theo sau là một nam sinh trạc ngoài hai mươi tuổi.

Người đàn ông trung niên đó cả tôi và Trương Vân đều biết, là thầy Vương. Trước đó ở huyện, chúng tôi đã từng chào hỏi nhau.

“Cô Lâm, cô Trương, giới thiệu với hai cô một chút, đây là Dương Vũ.”

Lúc đến đây quả thật còn có một người tên là Dương Vũ nhưng do địa điểm xuất phát của cậu ấy khác với tôi và Trương Vân nên không đi cùng nhau.

Buổi tối ở vùng núi quả thật hơi se lạnh. Trưởng thôn đưa người đến nơi, khách sáo vài câu rồi rời đi.

Tôi cầm đèn pin tiễn trưởng thôn ra cửa:

“Trưởng thôn ơi, làm phiền chú quá. Trễ thế này rồi mà còn phải phiền chú dẫn thầy Vương và thầy Dương đến đây.”

Trưởng thôn lúng túng xua tay:

“Không phiền, không phiền đâu.”

Tôi đứng bên cửa, rọi đèn pin về phía con đường trưởng thôn đang đi, nheo mắt quan sát chiều cao của ông ấy. Trưởng thôn không cao lắm nhưng cũng tầm một mét bảy mấy. Cửa sổ phòng tôi khá thấp, khuôn mặt vừa xuất hiện bên cửa sổ khi nãy không phải là trưởng thôn.

Thầy Vương và Dương Vũ mang theo rất nhiều đồ đạc, Dương Vũ thậm chí còn xách theo một chiếc túi lớn. Mở ra xem, bên trong toàn là sữa đã được bóc hộp, vài chiếc dây buộc tóc và đồ chơi.

Dương Vũ cười ngượng ngùng:

“Lúc chính thức vào học, tôi sẽ phát cho mỗi đứa một hộp sữa trước. Trẻ con mà, uống nhiều sữa mới mau cao lớn được. Dây buộc tóc và đồ chơi là quà tặng chuẩn bị cho tụi nhỏ.”

Tôi nhìn đồng hồ, đã mười giờ rồi. Bình thường giờ này chắc chắn tôi vẫn đang lướt điện thoại nhưng ở vùng núi sóng yếu, mọi người lại có thói quen ngủ sớm nên giờ này đã coi là rất khuya rồi.

Tôi kéo Trương Vân chuẩn bị quay về ngủ. Lúc bước vào phòng, tôi nghĩ ngợi một lát rồi vẫn quay đầu lại nói với Dương Vũ một câu:

“Thầy Dương này, thầy mang theo những thứ này đến đây, lòng tốt thì đáng ghi nhận. Nhưng giúp tụi nhỏ bước ra khỏi nơi này mới là kế hoạch lâu dài. Chúng ta chỉ là giáo viên tình nguyện, sẽ không ở lại đây quá lâu. Cho tụi nhỏ tiếp xúc với những thứ này cũng tốt đấy nhưng đợi đến khi chúng ta đi rồi thì sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm