Khi đến địa điểm tuyển chọn, Châu Nam đang đưa nước cho Thịnh Hàm Dục, có vẻ như vừa thử vai xong.
Nhìn thấy Bùi Từ, Thịnh Hàm Dục nhướng mày: "Sao anh lại đến đây? Buổi thử vai kết thúc rồi, ảnh đế Bùi."
Lời nói đầy vẻ châm chọc.
Bùi Từ không thèm liếc nhìn anh ta.
Châu Nam thì "vô tình" làm đổ nước lên người Bùi Từ.
Cô ta liên tục xin lỗi: "Xin lỗi anh nhé, ảnh đế Bùi, may mà anh không thử vai, không thì tôi đã phạm sai lầm lớn rồi."
"Cô làm gì vậy?"
Thịnh Hàm Dục giả vờ khiển trách một câu.
Hai người kẻ xướng người họa.
Tôi mở nắp chai, cũng tạt lại, tạt vào quần của Thịnh Hàm Dục.
"A! Xin lỗi thầy Thịnh nhé, sao nước này lại chảy về phía đó vậy, may mà thầy Thịnh thử vai xong rồi, tuy không chắc được chọn, nhưng vẫn tốt hơn là tôi phạm sai lầm trước khi thử vai."
"Thầy Thịnh mau đi sấy đi, không thì người khác lại tưởng thầy Thịnh tè dầm đấy!"
Thịnh Hàm Dục trừng mắt nhìn tôi.
Bùi Từ chắn trước mặt tôi, lạnh nhạt nói: "Thử vai xong còn không đi, đứng ở đây làm gì, muốn đi cửa sau à?"
Thịnh Hàm Dục hất tay một cái, sắc mặt rất khó coi.
Trước khi đi, anh ta để lại một câu:
"Anh bỏ ý định đó đi, Bùi Từ, nam chính của bộ phim này chỉ có thể là tôi."