Hắn cười lạnh một tiếng, cất giọng hỏi tên tôi.
Chẳng hiểu vì sao, tôi không dám để lộ thân phận, đành ngẫu nhiên bạ đại một câu nói dối: "Tôi họ Tô."
"Cô Tô."
Bàn tay hắn nắm lấy lòng bàn tay tôi: "Gặp nhau lần đầu, chúc cô có một buổi tối vui vẻ nhé."
Không hiểu vì sao, bốn chữ "gặp nhau lần đầu” lại được hắn nhấn nhá vô cùng nặng nề.
Tôi bất chợt chú ý đến hình xăm ở phần khuỷu tay của hắn.
Đợi đến khi hắn bước đi rồi, tấm lưng đằng sau của tôi đã ướt đẫm mồ hôi từ lúc nào. Hình xăm đó trông rất giống chữ... NN.
Những người đứng xung quanh tôi không kìm được mà bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Cô chính là người phụ nữ đầu tiên được anh ấy chủ động bắt tay trong suốt mấy năm nay đấy nhé."
"Hồi trước tiểu thư Nhan gia ở danh môn Bắc Kinh từng muốn bắt tay với anh ấy, thế mà anh ấy bảo rằng bà xã ở nhà quản lý nghiêm khắc, không cho phép anh ấy tiếp xúc với người khác cơ mà."
"Cậu có để ý hình xăm trên tay anh ấy không? Nghe nói hình xăm đó chính là tên viết tắt của vợ anh ấy đấy."
Thế nhưng, hình xăm kia lại giống hệt tên viết tắt của tôi.
NN.
Niên Niên.
Tôi đã đối xử với hắn phũ phàng như thế cơ mà. Với cái tính th/ù dai nhớ lâu của hắn, sao chuyện này có thể xảy ra được chứ?
Tôi khép hờ hai mắt lại.
Chắc chắn chỉ là trùng hợp mà thôi.
04
Tôi cứ có cảm giác buổi đấu giá này chẳng có vẻ gì là đàng hoàng cho lắm.
Hình như để hâm nóng bầu không khí, món đồ được đem ra đấu giá đầu tiên lại chính là dụng cụ tr/a t/ấn.
Sản phẩm đấu giá đầu tiên là một chiếc c/òng chân nạm kim cương lấp lánh. Từng viên kim cương đều tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn, làm tôn lên vẻ đẹp của lớp kim loại lạnh lẽo.
Người dẫn chương trình giới thiệu: "Đây là chiếc c/òng chân do chính tay bậc thầy chế tác, nó không chỉ đơn thuần là một đạo cụ giam cầm, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời."
Tôi đeo mặt nạ, trong lòng không giấu nổi vẻ căng thẳng.
Vào lúc này, Tần Bùi giơ bảng lên, dùng một mức giá trên trời để m/ua lại nó.
Cùng lúc ấy, không biết có phải là do tôi ảo giác hay không, ánh mắt của hắn thản nhiên lướt qua người tôi.
Căn hộ mà chúng tôi từng sống chung hồi trước là do hắn tỉ mỉ lựa chọn m/ua về.
Ban đầu tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao hắn lại m/ua một căn phòng có tấm cửa kính sát đất lớn đến vậy, lại thêm cả chiếc bồn tắm to đủ chỗ cho hai người thoải mái vẫy vùng.
Tất cả những thắc mắc ấy đều được vén màn vào đúng ngày chúng tôi chính thức x/ác định qu/an h/ệ.
Tôi bị đ/è ép sát vào khung cửa kính, ngắm nhìn dòng xe cộ tấp nập ngược xuôi ngay bên dưới, trong lòng dâng lên cảm giác x/ấu hổ như bị người ta nhìn thấu hết mọi bí mật.
Hắn sợ rằng mình chỉ dùng một tư thế duy nhất sẽ khiến tôi thấy nhàm chán, thế nên đã cất công chuẩn bị vô số món đồ chơi thú vị, nhiều kiểu dáng đến mức làm tôi phải líu lưỡi kinh ngạc.
Đêm hôm đó, tôi còn chưa kịp trốn khỏi chiếc bồn tắm, đã lại mồ hôi nhễ nhại bị hắn kéo gi/ật ngược trở lại hết lần này đến lần khác.
Không biết lúc Tần Bùi đọc được câu nói "kỹ năng giường chiếu của anh quá tệ” do tôi gửi, tâm trạng của hắn khi ấy sẽ như thế nào nhỉ.
Món đồ đấu giá thứ hai là một chiếc ghế trói buộc.
Món đồ thứ ba là một đôi c/òng tay.
Món nào cũng được Tần Bùi ra giá m/ua đ/ứt toàn bộ.
Hắn m/ua những thứ này về để làm gì chứ?
Ký ức của đêm hôm ấy từng chút một ùa về trong tâm trí tôi, hệt như thể những món đồ này đã thực sự được dùng lên người tôi vậy.
Khi ba món trưng bày này qua đi, những thứ tiếp theo bỗng trở nên bình thường trở lại.
Chỉ có điều, món đồ cuối cùng lại khiến tôi trợn tròn mắt ngạc nhiên. Đó chính là bức tranh tôi vẽ từ hồi còn nhỏ.
Tần Bùi giơ cao bảng đấu giá, dùng một cái giá cao ngất ngưởng để m/ua lại nó.
Những người xung quanh tôi bắt đầu xì xào bàn tán: "Trông có vẻ như đó là bức tranh do chính phu nhân của sếp Tần vẽ thì phải."
"Nghe đồn phu nhân của sếp Tần vì gi/ận sếp Tần làm sai chuyện gì đó nên mới bỏ đi, bao nhiêu năm nay anh ấy vẫn luôn vương vấn không nguôi đấy."
"Đúng vậy, cũng chẳng biết phu nhân của anh ấy đã đi đâu mất rồi, ngần ấy năm trời, sếp Tần tìm ki/ếm cô ấy đến phát đi/ên luôn mà."
Tôi ngây người như phỗng.
Tần Bùi đã làm sai chuyện gì cơ chứ?
Hơn nữa, từ khi nào mà tôi lại thành phu nhân của sếp Tần rồi hả?!
Rõ ràng là tôi đã nhục mạ hắn một vố đ/au đớn như thế cơ mà!
Hệ thống lập tức hiểu ra vấn đề: [Tôi hiểu rồi, chắc chắn là anh ta muốn tung tin đồn về mối qu/an h/ệ giữa hai người trước, để đợi khi cô quay về thì có thể danh chính ngôn thuận trói buộc cô bên cạnh mà hànhz hạz! Quả nhiên là phản diện, th/ù dai nhớ lâu, tâm cơ thật thâm sâu uyên bác!]
Tôi bị nó dọa cho sợ đến mức run lẩy bẩy, liền quyết định phải giữ khoảng cách thật an toàn với Tần Bùi.