Tôi bắt đầu tham gia các khóa học mô phỏng điều khiển cơ giáp. Sau khi chính thức tiếp xúc với cơ giáp, tôi mới thấu hiểu việc điều khiển tốt thứ đồ chơi này quả thực gian nan đến nhường nào.

Tinh thần lực của Alpha vốn vượt trội hơn Beta rất nhiều, cho nên trong khoản thao tác điều khiển cơ giáp, họ sở hữu những lợi thế bẩm sinh. Cơ giáp cấp bậc càng cao thì độ khó lúc điều khiển lại càng khắt khe.

Vậy mà trong trận chiến làm nên tên tuổi của Lục Nghiên. Không đơn thuần là vì anh đã lấy sức của một mình mình để xoay chuyển cục diện và giành chiến thắng trong trận chiến đó, mà còn bởi cỗ cơ giáp anh điều khiển khi ấy chỉ là hàng cấp C bèo bọt. Hơn thế nữa, chiếc cơ giáp đó vốn đã bị tổn hại nặng nề ngay giữa khói lửa chiến tranh. Nên sau khi đ/á/nh thắng thì cũng hỏng hóc thành đống phế liệu luôn.

Đó từng được mặc định là một ván cược cầm chắc thất bại.

Thế nên sau khi trận chiến kết thúc, Lục Nghiên đã trở thành một biểu tượng thần thoại được người đời tung hô truyền tụng. Ngay cả đống sắt vụn phế liệu của anh cũng được thu thập lại đưa vào bảo tàng để trưng bày.

Chiến trường nào phải trò đùa trẻ con. Nên lũ lính mới như chúng tôi trước khi có tư cách bước chân ra tiền tuyến đều phải vượt qua vô số các cuộc sát hạch lớn nhỏ khác nhau.

Trong đó cuộc sát hạch quan trọng nhất chính là đấu mô phỏng cơ giáp. Nhưng trớ trêu thay, đây lại đúng là điểm yếu chí mạng của tôi.

Rõ ràng tôi cảm thấy thao tác của bản thân chẳng có vấn đề gì. Nhưng sau vài lần kiểm tra, điểm số của tôi vẫn lẹt đẹt ở mức vừa đủ qua môn.

Đội trưởng của tôi vẫn luôn chiếu cố tôi rất nhiều. Tuy nhiên thành tích môn mô phỏng cơ giáp của tôi có lẽ vẫn khiến anh ấy có chút thất vọng.

Anh ấy nói với tôi bằng giọng điệu thấm thía nhưng đầy chân thành: "Tiểu Quân à, nếu thành tích khảo sát cuối cùng mà điểm số của cậu vẫn lẹt đẹt thế này, thì có khả năng sẽ bị tống xuống đội hậu cần đấy."

Mục đích tôi nhập ngũ là muốn xông pha ra chiến trường, dùng chiến tích huy hoàng để xoay chuyển vận mệnh. Nên không đời nào tôi chịu làm một tên lính hậu cần cả. Suốt khoảng thời gian đó, tôi như ngồi trên đống lửa. Càng khao khát làm tốt thì kết quả khảo sát lại càng tệ hại.

Giữa lúc ý chí tôi đang suy sụp tột cùng thì đội trưởng bỗng gửi một đoạn video vào thiết bị cá nhân của tôi. Tôi mở ra xem thì phát hiện toàn bộ nội dung đều là bản ghi hình những trận đấu mô phỏng của mình. Mọi sơ hở và sai lầm trong từng trận đấu đều được c/ắt ghép ghi lại rõ ràng. Đã vậy còn chu đáo đính kèm cả văn bản phân tích tỉ mỉ chỉ dẫn tôi cách khắc phục. Nhờ đoạn video đó mà tôi được mở mang tầm mắt rất nhiều.

Thành tích trận mô phỏng kế tiếp quả nhiên tăng lên đáng kể. Nên tôi đã hớn hở chạy đi tìm đội trưởng để nói lời cảm ơn.

Đội trưởng lại bảo: "Người cậu cần cảm ơn phải là đội trưởng Lục mới đúng."

Tôi sững sờ, không ngờ chủ nhân thực sự của đoạn video tâm huyết này lại là Lục Nghiên. Trong khoảnh khắc đó, cõi lòng tôi cuộn lên những cảm xúc đan xen khó tả, chẳng rõ bắt ng/uồn từ nguyên nhân nào nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
8 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
11 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Trời Sinh Một Cặp

Chương 7
Tôi mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt, lại còn là một Omega cấp thấp. Vì thế tôi càng khao khát pheromone của Alpha hơn bất kỳ ai. Đến tháng thứ ba dính lấy bạn trai như hình với bóng, cuối cùng anh ta cũng không chịu nổi nữa, thẳng tay đẩy tôi về phía kẻ thù không đội trời chung mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc. "Em có thể đừng bám lấy anh nữa được không? Bây giờ chỉ cần nhìn thấy em là anh đã thấy phiền rồi." "Về sau em cứ theo bên cạnh Tống Yến Niên đi. Một người quá quấn người, một người quá lạnh nhạt, biết đâu lại hợp nhau." Tôi không phản bác, chỉ gật đầu đáp: "Được." Thấy tôi ngoan ngoãn đồng ý, Thẩm Qua - người vốn cho rằng tôi sẽ khóc lóc, làm loạn rồi lấy cái chết uy hiếp - sững sờ tại chỗ, tức đến mức chỉ muốn bảo tôi cút đi. Đương nhiên tôi phải cút rồi. Bởi ngay trước mắt tôi bỗng hiện lên một hàng bình luận kỳ lạ: 【Tiểu thiếu gia mau đồng ý đi! Anh trai giả vờ lạnh lùng kia đang chờ cậu chủ động thân thiết với mình đó.】 【Tống Yến Niên tuy mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc, nhưng lại cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ cần tiểu thiếu gia ra lệnh một câu, anh ấy chắc chắn sẽ ở trong người cậu hai mươi tư trên bảy..】 【Hehe~ Bệnh của Lộ Nhiên cần có người luôn ở bên cạnh không rời nửa bước, mà Tống Yến Niên lại khao khát nhất cảm giác được người khác dựa dẫm. Hai người đúng là trời sinh một cặp.】
1