Làm Vợ Anh Được Không?

Chương 02

15/07/2026 16:08

Tôi nhìn theo chiếc taxi chở Chu Tắc rời đi, rồi mới mở cửa bước lên xe.

Từ lúc Thẩm Nghị Sùng đưa tôi rời khỏi quán bar đến giờ, anh không nói với tôi một câu nào.

Không biết là cố tình phớt lờ tôi.

Hay thật sự đang gi/ận.

[Ba mẹ ơi, tên pháo hôi này đúng là chuyên gây họa. công chính đang họp, vừa nhận được cuộc gọi của bạn cậu ta là lập tức bỏ dở để chạy đến.]

[Pháo hôi đúng là biết hành người. Không hiểu ngày xưa công chính nghĩ gì mà lại mang cậu ta từ cô nhi viện về nuôi nữa.]

Đúng vậy.

Ngày nhỏ, tôi và Thẩm Nghị Sùng đều lớn lên trong cùng một cô nhi viện.

Ỷ mình trông đáng yêu, ai gặp cũng dễ mềm lòng, tôi suốt ngày ki/ếm cớ b/ắt n/ạt anh.

Dù sao cũng chẳng ai tin một đứa trẻ ngoan ngoãn như tôi lại đi gây chuyện.

Cho dù Thẩm Nghị Sùng có mách người lớn, cũng chẳng ai tin lời anh.

Tôi từng nghĩ cuộc sống sẽ mãi như vậy.

Không ngờ...

Thẩm Nghị Sùng lại một bước lên mây, trở thành thiếu gia thất lạc của gia tộc giàu có nhất.

Ban đầu tôi cũng chẳng để tâm.

Cho đến khi trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận kỳ lạ.

Chúng nói cho tôi biết tương lai của mình.

Muốn thay đổi số phận thì cách duy nhất là bám lấy Thẩm Nghị Sùng.

Tuy tôi chẳng hề thích anh.

Nhưng tôi càng không muốn ch*t.

May mà...

Tôi đã thành công.

[Đúng ra pháo hôi đã phải ch*t từ lâu rồi. Giờ cứ ở lì nhà họ Thẩm chỉ làm cản trở tình cảm giữa công chính và thụ chính thôi.]

[Theo nguyên tác thì giờ này hai người họ đã lén yêu nhau, chuyện gì nên làm cũng làm cả rồi. Tất cả là tại tên pháo hôi này!]

Tưởng tôi muốn ở lại nhà họ Thẩm chắc?

Lên đại học, tôi từng chủ động xin dọn ra ngoài ở riêng.

Chính Thẩm Nghị Sùng sống ch*t không đồng ý.

Anh bảo ở nhà sẽ an toàn hơn.

Đúng là ở nhà tôi từng vô tình bắt gặp anh và Thẩm Hạ Tắc vài lần.

Nhưng lần nào thấy hai người ở cạnh nhau, tôi cũng lặng lẽ tránh đi.

Vậy mà giờ họ không đến được với nhau cũng đổ lên đầu tôi?

Tôi đang bực vì mấy dòng bình luận thì Thẩm Nghị Sùng bên cạnh cuối cùng cũng lên tiếng.

Anh không khởi động xe.

Chỉ xoay người nhìn tôi.

"Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Không được đá/nh nhau. Giản Tư Nghiễm, lời anh nói em nghe tai này rồi bỏ tai kia đúng không?"

"Em nghĩ mình giỏi lắm sao?"

"Nếu ông chủ quán bar đó không quen cả anh lẫn em, em nghĩ hôm nay em thắng nổi à?"

"Giản Tư Nghiễm, có phải anh chiều em quá nên em chẳng bao giờ chịu nghe lời không?"

"Đến bao giờ em mới chịu trưởng thành đây?"

Bình thường Thẩm Nghị Sùng rất ít nói.

Thế nhưng cứ mỗi lần dạy dỗ tôi là y như mở công tắc.

Nói liền một hơi, chẳng cho người khác chen vào.

"Thế thì sao? Chẳng lẽ em phải đứng yên để bọn họ s/ỉ nh/ục mình? Hay giả vờ như không nghe thấy gì, nuốt hết mọi ấm ức vào bụng?"

Vốn đã thấy tủi thân vì những dòng bình luận kia.

Giờ lại bị Thẩm Nghị Sùng m/ắng một trận, nước mắt tôi lập tức trào ra.

Thẩm Nghị Sùng rõ ràng cũng bị tôi dọa.

Anh im lặng nhìn tôi khóc gần hai phút.

Cuối cùng chỉ biết thở dài, giơ tay lau nước mắt cho tôi.

[Ch*t ti/ệt... Sao nhìn pháo hôi khóc mà mình lại thấy xót thế này?]

[Phải công nhận, tuy pháo hôi vừa phiền vừa hay gây chuyện, nhưng gương mặt này đúng là đẹp thật.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gửi Chàng Trai Nhỏ Thân Mến Của Tôi

Chương 10
Tôi đã thầm thích cậu em trai với tính cách cổ hủ của cô bạn thân nhiều năm rồi. Để "cưa sừng làm nghé", mỗi lần gặp Giang Hành, tôi đều trang điểm theo phong cách trong trẻo "hack tuổi" và mặc những bộ đồ rực rỡ. Nhưng cậu ấy trước sau vẫn chẳng hề dao động. Cho đến tận bữa tiệc độc thân trước ngày cưới của cô bạn thân. Tôi để kiểu tóc xoăn lượn sóng chuẩn "gái đểu", diện váy ôm sát hông, quần tất đen cùng giày cao gót đế đỏ, hoàn toàn bung xõa bản thân. Tàn tiệc, tôi đưa cô bạn thân đang say khướt về nhà. Cửa vừa mở, tôi và Giang Hành bốn mắt nhìn nhau. Hình tượng "chị gái ngọt ngào" tôi cất công ngụy trang trước mặt cậu ấy bao năm qua, ngay lập tức vỡ vụn không còn một mảnh. Tôi chột dạ quay người định chuồn. Thế nhưng, một Giang Hành luôn lạnh lùng, thủ lễ lại đưa tay chặn cửa: "Trễ thế này rồi, hay là chị Khinh Chu ở lại qua đêm đi?"
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0