Nhân duyên nhờ mẹ

Chương 09

06/05/2026 18:17

Thẩm Thức Dịch đúng là rất tức gi/ận, nhíu mày hỏi: "Cậu đang làm gì thế?"

Hắn nhìn thấy bánh bao trong nồi, giọng càng hung dữ hơn: "Đói không biết gọi người giúp việc à?"

"Bánh bao này lại lấy từ đâu ra? Quên lời bác sĩ nói hôm nay rồi sao?"

"Nứt xươ/ng! Suy dinh dưỡng, không lành hẳn, vẫn không chịu ăn uống nghiêm túc? Muốn cả đời thành thằng què à?!"

Bỗng dưng không m/ắng nữa.

Thẩm Thức Dịch nhìn tôi, mặt lạnh như tiền: "Không được khóc."

"Tôi không khóc."

Tôi dùng tay áo quệt vội mặt, cười ngốc nghếch: "Tôi chỉ là rất vui thôi."

Nụ cười của tôi chắc chắn rất khó coi.

Giọng nói nghẹn ngào, còn mang theo tiếng mũi: "Chưa ai từng quan tâm tôi ăn gì, có đủ dinh dưỡng không."

Thật không có tiền đồ mà...

Thật là không tiền đồ mà...

Bánh bao đã hâm nóng.

Hơi nước trắng xóa bốc lên từ mép vung nồi.

"Đây là bánh bao mấy hôm trước chúng ta cùng gói đấy."

Tôi tắt bếp, gắp bánh bao vào đĩa, nói tiếp: "Hôm đó dì định bỏ chỗ ăn không hết đi. Tôi không nỡ, nên tự mình đem ĐI đông lạnh."

Tôi vừa hít hà vừa cầm lấy một cái, rồi nói rất khẽ: "Dì ấy gói cho Tiểu Vũ, không thể lãng phí."

Chợt nghĩ tới điều gì.

Tôi vội vàng nói thêm: "Tôi không có ý đó, tôi không tự nhận mình là Tiểu Vũ."

Thẩm Thức Dịch nhìn tôi, vẫn im lặng.

Thôi kệ, hắn muốn nghĩ sao thì nghĩ.

Dù tôi nói gì hắn cũng chẳng tin.

"Ừ."

Thẩm Thức Dịch đột nhiên xoa đầu tôi, lên tiếng: "Biết rồi."

Vẫn đang cầm bánh bao ăn.

Ngây người há hốc mồm.

Cái bánh bao rơi tọt xuống chân.

Tôi luống cuống nhặt lên, vô thức đưa tới miệng Thẩm Thức Dịch: "Anh... anh cũng ăn một miếng đi."

Thẩm Thức Dịch đẩy tay tôi, nhét bánh vào miệng tôi: "Ăn đi, đồ ngốc."

Nói xong, Thẩm Thức Dịch đứng dậy rửa tay, rồi bắt đầu bận rộn trong bếp.

Mười mấy phút sau.

Hai miếng bít tết bốc khói nghi ngút đặt trước mặt tôi.

Miệng vẫn còn ngậm bánh bao.

Tôi trợn mắt, dùng ngón trỏ chỉ vào mình.

Cho tôi á?!

Thẩm Thức Dịch đứng bên bàn dùng khăn lau tay, cười: "Ăn đi."

"Nhưng lần sau đói, nhớ bảo người giúp việc."

Thẩm Thức Dịch vậy mà biết áp chảo bít tết!

Thẩm Thức Dịch vậy mà lại áp chảo bít tết cho tôi ăn!!!

Tôi cảm thấy mình như ăn hơi nhanh quá, có chút choáng váng.

Tôi cảm thấy mình ăn hơi nhanh nên hơi choáng.

Nếm thử, thậm chí còn ngon hơn cả nhà hàng Tây hắn từng đưa tôi đến.

Tôi vừa nhai nhồm nhoàm, vừa nheo mắt cười: "Tôi biết, anh chắc nghĩ đã trả tiền nên lúc nào cũng nên để người giúp việc phục vụ."

"Nhưng tôi không thể nghĩ thế, cũng không quen."

Tôi không cười nữa, cúi đầu ăn: "Bởi vì tôi không phải là người nhà của dì Tịch và anh, nói không chừng ngày mai là phải đi rồi."

Trong lúc im lặng, Thẩm Thức Dịch bước tới.

"Xin lỗi."

Hắn nói: "Hôm nay tôi xem camera rồi, cậu vào phòng đó là vì mẹ tôi."

"Còn chuyện cậu bị thương hôm nay, vệ sĩ cũng đã báo cáo với tôi."

"Thế nên, cảm ơn."

"Ồ, không có gì đâu."

Tôi cảm thấy mặt nóng bừng nên cúi đầu ăn ngấu nghiến.

"Ừ." Giọng Thẩm Thức Dịch cũng có chút không tự nhiên.

Hắn đi quanh hai vòng, nói: "Ngủ ngon."

Chả trách cứ thấy kỳ kỳ, hóa ra là câu chúc ngủ ngon hằng ngày vẫn chưa nói.

"Ngủ ngon." Tôi đáp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0