Thất Ngôn

Chương 4 + 5

09/06/2024 10:56

4

.

Sắc mặt của Bùi Chí Thiểm đột nhiên tối sầm lại.

Chắc là hắn say rồi, trên người mùi rư/ợu có chút nồng nặc.

“Em có biết nơi này là đâu không?”

Bùi Chí Thiểm lại nắm lấy tay tôi, siết ch/ặt như muốn trút gi/ận.

Trịch thượng, lại cười lạnh một tiếng: “Vì không xin được tiền của tôi nên em chạy đến nơi thế này để làm thuê? Thẩm Dạng, sao tôi không biết em to gan tới thế hả?”

Những gì hắn nói có vẻ như tôi đang tới cố tình chọc tức hắn vậy.

Nhưng tay tôi lại bị Bùi Chí Thiểm nắm lấy, căn bản viết không được.

Hơn nữa hắn giữ rất ch/ặt.

Tôi đ/au đớn khủng khiếp, nhưng tôi không thể thoát ra được.

Người đồng nghiệp đi cùng tôi sợ hãi đến mức lập tức đi tìm quản lý.

Người quản lý bước vào và xin lỗi.

Có vẻ như không nhận thấy điều gì bất thường giữa tôi và Bùi Chí Thiểm.

Ôn Phạn Diệp cũng khéo léo thuyết phục hắn.

Đại khái là bởi vì được Ôn Phạn Diệp an ủi nên Bùi Chí Thiểm mới buông tay tôi ra.

Người quản lý vẫn đang xin lỗi.

“Không cần phải xin lỗi nữa,” Bùi Chí Thiểm cúi đầu, giọng điệu thờ ơ lau tay: “Tôi không muốn nhìn thấy cô ta ở đây nữa.”

Người quản lý hiểu ròi.

5.

Những lời nói thản nhiên của Bùi Chí Thiểm đã khiến tôi mất đi công việc rất quan trọng đối với tôi.

Vì bị sa thải trước thời gian quy định trong hợp đồng nên tôi không thể nhận được mức lương xứng đáng.

Tôi thậm chí còn bị trừ tiền vì đã chọc gi/ận đến những thiếu gia và tiểu thư giàu có đó.

Người quản lý biết tình hình nhà tôi cũng không thể làm gì được.

Anh ấy nghĩ ra giải pháp cho tôi: “Hay là cô đi tìm Bùi đại thiếu gia c/ầu x/in thương xót xem sao?”

Tìm Bùi Chí Thiểm?

Trong tiềm thức tôi cảm thấy Bùi Chí Thiểm sẽ không đồng ý.

Nhưng tôi thực sự không có lựa chọn nào khác.

Vì vậy, tôi nghiến răng và không còn cách nào khác ngoài việc liên lạc với hắn.

Nhưng sau khi gửi tin nhắn thì tôi chỉ nhận được một dấu chấm than nhỏ màu đỏ.

Bùi Chí Thiểm đã chặn tôi.

Tôi vội vã trở lại phòng riêng và được thông báo rằng họ đã rời đi.

Bùi Chí Thiểm có lẽ thực sự muốn dạy cho tôi một bài học nên thậm chí không cho tôi cơ hội giải thích.

Bệ/nh viện lại gọi tới và hỏi tôi khi nào tôi có thể trả hết số phí còn thiếu.

Nếu còn tiếp tục chậm trễ, họ có thể phải ngừng cho bà ngoại dùng th/uốc.

Tôi không cách nào mà nói được.

Tôi chỉ có thể lo lắng và bất lực tìm một đồng nghiệp thay mặt tôi xin lỗi và mời bọn họ đợi thêm chút.

Ban đầu tôi định trả lại viện phí ngay khi nhận được lương ở đây.

Thực ra tôi rất ít khi khóc và cũng không thích khóc.

Nhưng bây giờ tôi cảm thấy khó chịu đến mức màn hình trước mặt bị mờ.

Tim tôi bắt đầu đ/au.

Đó là loại đ/au đớn mỏng manh và dày đặc đến mức khiến con người ta gần như khó thở.

Rất tuyệt vọng.

Cho đến khi một dãy số điện thoại quen thuộc hiện ra.

Tôi đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó.

Thế nên như người ch*t đuối chộp lấy cọng rơm cuối cùng, tôi thận trọng gửi tin nhắn để kiểm tra và hỏi:

“Xin hỏi những điều mà trước đây anh nói còn tính không?”

Nhưng sau khi tin tức được truyền đi, tôi có chút hối h/ận.

Vội tay muốn thu hồi tin nhắn nhưng chưa đến giây tiếp theo.

Một cuộc điện thoại trực tiếp gọi đến.

Giọng người đàn ông bất cẩn.

Và một chút giọng điệu vội vàng khẩn cấp khó mà nhận ra:

“Được chứ, bây giờ em đang ở đâu vậy?”

“Đương nhiên, tôi sẽ không cúp máy cho đến khi em soạn tin nhắn gửi đến cho tôi.”

Âm thanh xung quanh có chút ồn ào, nhưng chúng không thể ngăn được nụ cười trong giọng nói của anh ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Như Ý Phương Phi

Chương 7
A Nương của con là Tây Thi giết lợn nổi tiếng. Năm xưa lên núi nhặt được A Đa bị trọng thương mất trí nhớ, rồi thành vợ chồng. Năm con lên năm, A Đa hồi phục ký ức. Một bước thành Tiểu Công gia phủ Bình Quốc Công. Trước mắt con chợt hiện mấy dòng chữ: 【Nam chủ cuối cùng cũng nhớ lại tất cả, mau thoát khỏi người đàn bà thô lỗ kia đi, Muội Bảo vẫn đang đợi ở kinh thành.】 【Người quang minh chính đại như nam chủ bị nữ phụ độc ác chộp lấy làm ô uế, không trách phải giết bà ta.】 【Hai mẹ con người làm bia đỡ đạn này còn dám chạy tới chọc giận Muội Bảo, đứa thứ ba nào mà mặt dày thế? Quả nhiên là hai kẻ ngốc.】 Con hoảng sợ, quay đầu kể với A Nương. Hai mẹ con bàn bạc suốt đêm, quyết không đóng vai nữ phụ tự tìm đường chết. A Đa đã bạc tình phụ nghĩa, thì đòi bồi thường rồi ly hôn. Vàng bạc trong tay, đủ rước mười tám rể phụ về hầu hạ. Hai mẹ con vui sướng khôn cùng. Ai ngờ, A Đa đứng sau lưng chúng tôi âm trầm: "Bỏ chồng rời cha, thật tốt lắm, xem ta như người chết rồi hả?" "Nói xem, ai xúi giục các ngươi? Tiệm bánh bao cạnh nhà hay sạp bánh nướng đầu phố?"
Cổ trang
Chữa Lành
Gia Đình
5
Vị Ương Chương 7
Dao vừa tay Chương 8