Beta: Gemini

…………………………………………………….

Theo sau, Lạc Thần cũng từ bên trong phòng hóa trang đi ra…

Chỉ thấy Lạc Thần một đầu tóc ngắn đen như mực, đỉnh lông mày mạnh mẽ, môi mỏng lộ ra lạnh giá, mặc bên trong là kiểu âu phục phục cổ, bên ngoài phủ một cái áo khoác rộng lớn, thiết kế c/ắt xén vừa người nổi bật lên hai chân thon dài thẳng tắp của cậu ta, bên cổ xăm thập tự giá, trong tay cầm một cây sú/ng có khắc phục cổ Đồ Đằng…

Tạo hình của Cung Húc và Lạc Thần, trong nháy mắt để cho mọi người liên tưởng đến…Vampire và thợ săn.

“Oa… Thật là đẹp trai a…”

“Hơn nữa hai người mỗi người có phong cách riêng!”

“Quả thật là thịnh yến sắc đẹp mà!”

Con người đều là động vật thị giác, bên trong phòng chụp ảnh nhất thời lại rộ lên một tràng tiếng kinh hô.

Nhiếp ảnh gia Tiêu Vũ Đồng nhìn hai người, cười nói: “Tôi đột nhiên cảm thấy hai chàng trai cùng nhau chụp trang bìa cũng tốt vô cùng, đồng thời là thịnh yến thị giác! Hai soái ca, chuẩn bị xong chưa? Không có vấn đề gì thì bây giờ chúng ta liền bắt đầu chụp nào.”

Cung Húc đi đến trước mặt Tiêu Vũ Đồng, hạ thấp giọng mở miệng nói, “Chị xinh đẹp~~, chụp cho tôi đẹp trai một chút nha ~ nhất định phải đẹp trai hơn tên kia!”

Tiêu Vũ Đồng cười khẽ, “Yên tâm đi, cậu chụp thế nào đều đẹp trai hết!”

“Chị xinh đẹp thật có mắt nhìn ~” Cung Húc nói xong, còn khiêu khích nhìn về phía Lạc Thần một cái.

Lạc Thần trước sau như một không thấy cậu ta, “Ng/u ngốc.”

“Mịa nó! Cậu m/ắng ai ng/u ngốc đấy? Cậu m/ắng một tiếng nữa thử xem! Diệp ca, cái tên này lại tiến hành đả kích thân thể em…”

“Không cho nghịch ngợm, làm việc cho tốt.”

“Diệp ca, anh thiên vị!”

……………..

Tiêu Vũ Đồng nhìn hình thức hai người sống chung, ngược lại có chút ngoài ý muốn, dich ngon tinh com qu/an h/ệ của Cung Húc và Lạc Thần, dường như cũng không giống trong tin đồn?

Mặc dù làm ồn, nhưng chủ yếu đều là chơi đùa, hoàn toàn không giống bên ngoài đồn như nước với lửa…

Vốn là chuẩn bị tùy tiện ứng phó một cái, nhưng giờ phút này nhìn thấy hai người, đột nhiên linh cảm tuôn ra, kích động kéo hai người bắt đầu nói mong muốn hiệu quả với bọn họ.

Nghe Tiêu Vũ Đồng yêu cầu xong, hai người rất nhanh tiến vào trạng thái, bắt đầu chụp ảnh.

Hai người đầu tiên là đứng đựa lưng vào nhau, bên phải, khoé môi Cung Húc tà khí câu dẫn ra một đường cong, ánh mắt liếc xéo nhìn ống kính, dùng lòng bàn tay xóa đi “Vết m/áu” trên khoé môi, bên trái, Lạc Thần hai con ngươi khép hờ, vạt áo khoác rộng lớn tung bay ở sau lưng dưới sự lay động của quạt gió, thập tự giá bên cổ như ẩn như hiện toát lên khí tức thần bí…

Một bướng bỉnh, một trầm tĩnh, một tà á/c, một chính nghĩa, một là đêm tối, một quang minh.

Lúc hai người đứng cùng nhau, vô cùng có hiệu quả rung động thị giác!

Tiêu Vũ Đồng rất hài lòng: “Quá tuyệt vời! Lại tiếp tục một tấm, lần này Cung Húc nằm trên đất, đúng, cổ ngưỡng lên một chút, nụ cười càng phách lối càng tốt, Lạc Thần cậu níu lấy cổ áo Cung Húc, sau đó dùng sú/ng nhắm ngay trái tim của Cung húc…”

Bên cạnh, Diệp Oản Oản nhìn hai người đang chụp, thở phào nhẹ nhõm, hiệu quả so với trong tưởng tượng của cô cũng còn tốt.

Cô tin tưởng với đẳng cấp nhiếp ảnh gia như Tiêu Vũ Đồng, có thể phát huy đầy đủ những hiệu quả tạo hình mà cô chuẩn bị, quả nhiên, linh cảm của Tiêu Vũ Đồng đã bị kí/ch th/ích hoàn toàn.

Muốn chụp trang bìa đứng đầu nhất không phải là đem người chụp cho thật đẹp, mà là làm tốt chủ đề, chụp ảnh tạp chí giống như làm phim, có cảm nhận bát quái.

Rất nhanh, đã chụp xong bộ tạo hình thứ nhất.

So với bộ thứ nhất tương đối có hơi thở m/a huyễn, thì bộ thứ hai tương đối tả thực cùng ở nhà.

Bên trong phòng chụp ảnh cảnh tượng bộ thứ hai được bố trí thành phòng ngủ.

Lạc Thần mặc tây trang màu đen cẩn thận tỉ mỉ, mang đôi mắt kính gọng vàng, Cung Húc là người mặc quần áo ngủ lông nhỏ đáng yêu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
3 Mèo của anh Chương 15
6 Yêu Nhầm Chương 14
9 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Ngáy ngủ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Một giờ trước khi được tiến cử nghiên cứu sinh, tôi đã rút lại bài luận cốt lõi của mình

Chương 8
Một tiếng trước khi danh sách xét tuyển thẳng lên cao học được công bố, tôi đăng nhập vào hệ thống giáo vụ và phát hiện nguyện vọng một của mình đã bị thay đổi. Từ phòng thí nghiệm trọng điểm của trường, nó đã chuyển thành một chuyên ngành ít người theo đuổi và không mấy triển vọng. Còn suất học bổng vốn thuộc về tôi nay đã được thay thế bằng người bạn cùng phòng có hoàn cảnh khó khăn mà tôi đã chu cấp suốt ba năm qua, Hứa Tinh Lạc. Tôi chưa kịp tra địa chỉ IP thì bạn trai tôi, Lục Trạch, gửi đến một tin nhắn: "Niệm Niệm, hoàn cảnh nhà Tinh Lạc khó khăn quá, nếu không có suất xét tuyển này, cậu ấy sẽ phải về quê lấy chồng. Cậu thành tích tốt như vậy, ở chuyên ngành nào cũng có thể tỏa sáng, lần này coi như giúp cậu ấy một tay đi. Anh đã dùng máy tính của em để sửa nguyện vọng, anh biết em là người lương thiện nhất, chắc chắn sẽ hiểu cho anh." Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tay chân lạnh ngắt. Lục Trạch là bạn trai đã bên tôi suốt bốn năm. Hứa Tinh Lạc là cô bạn cùng phòng mà tôi đã dùng tiền học bổng để giúp đỡ từ năm nhất đại học. Họ đã cấu kết với nhau để đánh cắp tương lai mà tôi đã đánh đổi bằng vô số đêm thức trắng. Tôi hít một hơi thật sâu. Không trả lời tin nhắn. Thay vào đó, tôi mở hệ thống rút bài của Cục Sở hữu trí tuệ quốc gia và các tạp chí khoa học cốt lõi. Các người tưởng rằng cứ đánh cắp suất học là sẽ thắng sao? Nằm mơ đi.
Sảng Văn
Vườn Trường
18