Quá trình ôn thi cao học vô cùng nhàm chán và đầy rẫy lo âu, thành ra cho dù có Trần Yến đồng hành thì tâm lý tôi cũng đã có đôi lần sụp đổ. Thế nhưng cứ hễ nghĩ đến những nuối tiếc trong quá khứ, tôi lại cắn răng kiên trì gắng gượng cho bằng được.
Sau khi đã hoàn thành vòng thi sơ khảo, cả người tôi tựa như vừa trút bỏ được mọi gánh nặng. Ngay khi vừa bước ra khỏi phòng thi, tôi đã thấy Trần Yến ôm một bó hồng đỏ rực trên tay, trông vô cùng nổi bật dưới trời tuyết trắng xóa. Chẳng thế mà rất nhiều người đi ngang qua đều ngoái đầu nhìn anh, nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn là do anh quá đẹp trai mà thôi.
"Chúc mừng bạn gái, cuối cùng cũng thi xong rồi."
Tôi bật cười rồi lập tức lao tới nhào thẳng vào lòng anh. Nhưng vì nền tuyết quá trơn trượt nên cả hai đứa đứng không vững rồi ngã lăn ra, khiến vài cánh hoa hồng rơi lả tả trên nền tuyết trắng, trông vừa chói mắt lại vừa lãng mạn.
C/ứu mạng với, tại sao ông trời lại để tôi phải x/ấu hổ đến mức muốn độn thổ như thế này cơ chứ?
Thật là mất cả hứng!
"Xin, xin lỗi... anh có đ/au không, mau đứng lên đi!"
Tôi bối rối nhìn anh với hy vọng rằng anh không bị tôi đ/è trúng cho g/ãy xươ/ng hay gặp phải mệnh hệ gì.
"Không ngờ em lại nôn nóng đến vậy cơ đấy?"
Anh điềm nhiên lên tiếng, nhưng trong ánh mắt lại mang theo vẻ đầy trêu chọc. Thấy những ánh mắt kỳ quái của mọi người xung quanh, tôi thẹn quá hóa gi/ận mà đ/ấm cho anh một cú, nhưng anh chỉ khẽ bật cười.
Thật đáng gh/ét, vậy mà tôi lại có thể hiểu ngay ý anh cơ chứ! Sau khi đứng dậy phủi sạch tuyết dính trên người, tôi cảnh giác dáo dác nhìn quanh, may mà lúc này không còn ai nhìn chằm chằm vào chúng tôi nữa.
"Em đỏ mặt cái gì thế? Đang nghĩ gì vậy?"
"..."
Tôi nhìn dáng vẻ trêu chọc ấy của anh mà chẳng hiểu nổi tại sao anh ngày càng trở nên thiếu đứng đắn như vậy.
====================
Chương 18:
"Em đang nghĩ xem tối nay mình sẽ ăn gì thôi."
"Thế à?" Anh khẽ nhướng mày với vẻ mặt như thể đã nhìn thấu tâm tư tôi từ lâu rồi.
"Đương nhiên rồi! Đi thôi, trời lạnh quá đi mất!"
"Lên xe đi."
Anh hất cằm ra hiệu, thế là tôi vội vàng chạy về phía chiếc Mercedes đang đỗ bên đường.
Buổi tối, Trần Yến vào bếp nấu cơm cho tôi ăn, còn tôi thì phụ anh nhặt rau và rửa rau. Trong nửa năm nay, tay nghề nấu nướng của anh đã tiến bộ lên không ít. Dần dà, mùi canh thơm ngào ngạt bắt đầu tỏa ra từ trong nồi.
"Chỉ cần đợi thêm năm phút nữa là có thể ăn cơm rồi đúng không anh?"
Tôi vừa hỏi vừa quay đầu lại thì đã bị anh ép ch/ặt vào phía tủ bếp.
"Đói rồi à?"
"Đương nhiên rồi, anh xem bây giờ là mấy giờ rồi cơ chứ."
"Anh cũng thấy đói."
Ánh mắt anh cứ nhìn chằm chằm vào môi tôi, rồi ngay sau đó, những nụ hôn dồn dập cứ thế rơi xuống. Có lẽ vì dạo gần đây phải "cấm dục" quá lâu nên nụ hôn của anh cuồ/ng nhiệt đến mức như muốn nuốt chửng tôi vào bụng vậy. Tiếng súp trong nồi sôi sùng sục, còn cả người tôi cũng nóng hầm hập như thể bị luộc chín vậy.
Nhân lúc vẫn còn sót lại một tia lý trí mỏng manh, tôi liền đẩy anh ra rồi nhắc: "Canh chín rồi kìa!"
Anh khẽ bật cười, hơi thở nóng rực vẫn cứ vấn vương ngay sát bên tôi.
"Anh đứng đắn lại chút đi, mau ăn cơm thôi nào!"
Tôi vội kéo giãn khoảng cách với anh rồi nhanh chóng quay ra xới cơm, nhưng ánh mắt của anh vẫn cứ bám dính lấy tôi không rời. Cái tên này đúng là ngày càng không biết x/ấu hổ là gì mà! Thế nhưng, tôi lại đều thích tất cả những khía cạnh đó của anh.
Lúc đang ăn cơm, Trần Yến bỗng nhắc đến chuyện đón Tết và bảo tôi cùng anh về nhà để ra mắt.
Nghe vậy, tôi suýt chút nữa bị thức ăn làm cho nghẹn ứ ở cổ.
"Có phải là nhanh quá rồi không?"
Chúng tôi mới làm hòa chưa được nửa năm, nên tôi cứ tưởng phải đợi tình cảm ổn định thêm vài năm nữa cơ. Hơn nữa, hiện tại tôi hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý để ra mắt cha mẹ anh.
"Nhanh chỗ nào chứ? Hay em còn muốn trì hoãn thêm mấy cái 'năm năm' nữa đây?"
Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy oán trách, bởi trong lòng anh vẫn còn canh cánh nỗi bất mãn về chuyện tôi đòi chia tay năm xưa.
Tôi im lặng cắn một miếng mực, chẳng dám hó hé thêm lời nào nữa. Thấy anh không gặng hỏi thêm, tôi cứ ngỡ chuyện này thế là đã trôi qua.
Nào ngờ đến đêm khuya thanh vắng, anh lại nh/ốt tôi trong phòng rồi dùng một "cách thức khác" để cưỡng ép tôi cho bằng được.
"Có chịu theo anh về nhà không, hửm?"
Giọng nói anh khàn khàn, lại mang theo vẻ quyến rũ đến lạ lùng. Tôi làm gì còn cơ hội để phản kháng nữa cơ chứ, cuối cùng chỉ đành nhũn người ra mà gật đầu đồng ý với anh.
"Ngoan."