Nghịch Lý Cầu Nối

Chương 10

03/10/2025 16:05

Nghe thấy tiếng "Vào đi" từ trong phòng, tôi đẩy cửa bước vào.

"À... haha, vẫn chưa ngủ à?"

Trì Tiêu bỏ điện thoại xuống, nhướng mày: "Có việc gì?"

Tôi đương nhiên không thể nói là do em gái sai khiến, đến đây để giám sát hắn. Chỉ nói mình mất ngủ, qua trò chuyện chút.

Trì Tiêu cười khẽ: "Hết trốn tôi rồi à?"

Ờ… Tôi hơi ngượng, hóa ra hắn đã nhận ra.

"Cũng không phải trốn… Chủ yếu là tôi áy náy quá, không dám gặp cậu."

Vừa nói tôi vừa liếc nhìn Trì Tiêu. Sau nửa tháng hồi phục, lông mày hắn đã mọc lại gần hết. Màu đen đậm, dáng dài thanh tú như được tỉa tót, sống mày sắc sảo khiến hắn càng thêm anh tuấn.

Tôi thầm thở phào. May quá, mọc lại là được rồi.

Trì Tiêu rộng lượng không nhắc lại chuyện cũ. Hắn ngồi dậy, tựa vào đầu giường, chăn tuột xuống ng/ực, hỏi thản nhiên: "Muốn nói chuyện gì?"

"......"

Nói gì? Hay đấy. Tôi biết nói cái gì bây giờ? An Đóa đẩy tôi vào đây mà chẳng nghĩ đến hậu quả. Tôi và Trì Tiêu vốn chẳng thân thiết gì, làm sao có chuyện để nói?

Thế là cuộc đối thoại sau đây diễn ra:

"Ga giường của cậu đẹp thật đấy."

"Cần đường link m/ua không?"

"Bàn học của cậu sắp xếp gọn ghẽ thế."

"Cũng tàm tạm."

"Ký túc xá cậu xịt nước hoa gì vậy? Thơm phức đấy."

"Silver Mountain Water."

"......"

Khi tôi đang vắt óc nghĩ chủ đề mới, Trì Tiêu c/ắt ngang với nụ cười chế nhạo khóe môi: "Cậu đến đây chỉ để tán dương tôi thôi à?"

Mặt tôi đỏ lên bối rối.

Chắc giờ Trì Tiêu đang nghĩ tôi kỳ quặc, nửa đêm sang phòng nói toàn chuyện vô thưởng vô ph/ạt. Nhưng biết làm sao được, vốn dĩ tôi đã là người ít nói lại còn chậm hòa nhập, dám ngồi đây đã là nỗ lực lớn rồi.

"Cậu chơi game không?" Trì Tiêu bất ngờ hỏi.

Tôi gật đầu.

Cậu ta cầm điện thoại lên: "Lượt hai ván."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bảo Bối Trên Gác Mái Của Đại Ca

9
Tôi là con út trong một hào môn. Giữa cuộc tranh quyền của anh cả và anh hai, tôi chỉ có thể kẹt giữa hai người họ mà cố gắng sinh tồn. Không ngờ bí mật cơ thể tôi vẫn bị anh hai phát hiện. Anh ta cúi xuống nhìn tôi, giọng nói vừa ác ý vừa trêu tức. “Em út, nói cho anh biết, đây rốt cuộc là gì?” “Rõ ràng trên người có một bí mật lớn như vậy, sao lại không nói với anh hai?” Ngoài cửa, anh cả cụp mắt xuống, trong tay chậm rãi xoay chiếc camera nhỏ không biết đã bị đặt vào phòng tắm của tôi từ lúc nào. Giọng anh lạnh đến mức khiến người ta phát run. “Lão nhị, cậu có tin không?” “Nếu cậu còn dám dùng đôi tay bẩn thỉu đó chạm vào em ấy, tôi sẽ chặt tay cậu.” “Bảo bối tôi giữ gìn lâu như vậy, là để cậu tùy tiện động vào sao?” Ngày tang lễ của cha, bên ngoài trời đổ một cơn mưa lạnh. Người chủ trì tang lễ đứng trên bục đọc di chúc của cha. Đó cũng là lần đầu tiên người nhà họ Phó biết đến sự tồn tại của tôi, đứa con riêng bị giấu kín bao năm. Anh hai trên danh nghĩa của tôi, Phó Minh Thu, sau khi nghe xong di chúc, không nói lời nào đã kéo tôi ra khỏi lòng quản gia già. Ngọn lửa từ chiếc bật lửa trong tay anh ta bùng lên, gần như nhảy múa ngay trước đồng tử của tôi. “Thằng con hoang nhỏ.” “Xem ra cha giấu mày kỹ thật đấy.”
Boys Love
Hiện đại
0
Bẫy Tình CHƯƠNG 29: GẶP LẠI