Đất quan tài

Chương 1

29/03/2024 19:09

Khi thuê người xây nhà, xin đừng bao giờ đắc tội với người thợ, đặc biệt là thợ mộc.

Ví như tôi, một thợ mộc nhỏ bé lính mới tò te lại thùng rỗng kêu to, chỉ vì một câu của khách hàng khiến trong lòng không vui mà hơi động chút chân tay...

Khách hàng nhà tan, người ch*t.

Sau khi ông nội tôi biết tin, nổi trận lôi đình t/át tôi một bạt tai: "Tai họa đến rồi! Thứ này sẽ cắn trả lại và lấy mạng chó của mày!"

---

Các đời tổ tiên nhà tôi đều là thợ mộc, nhất là ông nội tôi, tay nghề tinh tế, được biết với cái tên thợ mộc Chu Đại.

Thế nhưng không biết vì sao, nhân khẩu không nhiều, vẫn luôn con một mấy đời. Thế nên ông nội vô cùng chiều tôi, đem hết những gì cả đời học được truyền lại cho tôi.

Thế nhưng tôi đã làm một việc ng/u xuẩn lại tự cho rằng mình thông minh vào năm 18 tuổi ấy, tôi đã giở trò nhỏ trên dầm nhà khách hàng.

Tôi thật sự không biết việc này có uy lực và hậu quả lớn đến vậy, tôi xin thề nếu như tôi biết trước thì dù có đ/á/nh ch*t tôi cũng sẽ không bao giờ làm việc này.

Thực ra tôi chỉ dùng vật liệu vụn còn lại khắc một tiểu nhân đặt trên dầm nhà anh ta.

Đương nhiên, tôi động tay động chân cũng không phải vô duyên vô cớ.

Bởi vì người khách này kh/inh thường tôi.

Hôm đó, vốn dĩ là ông nội tôi đi làm việc, kết quả là trong nhà có họ hàng từ xa tới, ông nội tôi phải ở nhà tiếp khách nên đã bảo tôi đi.

Người khách nhìn thấy tôi là một tên nhóc non choẹt nên bày ra bộ dáng ông lớn không vui, hai vợ chồng vẫn luôn rì rầm không thôi: "Thằng nhóc con thế này có thể làm được gì đây? Có thể làm được không? Người chúng ta mời là thợ mộc Chu Đại, vậy mà lại là một thằng oắt con non choẹt, trẻ người non dạ không làm tốt được việc, nhỡ làm hỏng chuyện của chúng ta thì làm sao?"

Tôi rất tức gi/ận, một bên cố gắng hết sức làm việc cho thật tốt, một bên thầm nghĩ đợi làm xong việc tôi sẽ chỉnh cả nhà anh ta.

Công việc làm không có gì để bắt bí, hai vợ chồng người chủ rất mừng rỡ: "Quả nhiên là thầy giỏi thì có trò hay, không hổ là cháu trai của thợ mộc Chu Đại, tay nghề thật không có gì để chê!"

Nhưng mà giờ khen đã muộn rồi.

Nhân lúc thời gian nghỉ trưa, tôi len lén tìm miếng gỗ vụn chạm khắc một hình tiểu nhân kéo xe, và đặt ở trên dầm nhà.

Ngày tháng sau này, gia đình này sẽ càng sống càng khó khăn rồi!

Thế nên, khi xây nhà nhất định đừng để đắc tội với người thợ, nếu đã đắc tội với người thợ, anh ta khẽ động đầu ngón tay với anh sẽ là một tai họa không thể quay lại.

Lúc đó tuổi trẻ, tự coi mình hơn hẳn người khác, làm xong việc này tôi cũng quên đi rất nhanh.

Kéo dài cho đến 4 năm sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vương Phi Lười Biếng: Dựa Bói Toán, Nằm Không Cũng Thắng Hậu Cung

Chương 6
Ngày đầu tiên nhập cung, ta tự bói cho mình một quẻ. Quẻ hiện lên: Chẳng cần làm gì, nằm yên cũng thắng. Tin ngay! Từ đó bắt đầu cuộc sống ăn no ngủ kỹ như cá ướp muối. Tuyển tú? Không đi. Vấn an Hoàng hậu? Giả bệnh. Hoàng thượng gọi thị tẩm? Lập tức hắt hơi sổ mũi dây chuyền. Hậu cung tranh đấu sống mái. Ta trong góc sân nhỏ cạnh lãnh cung ngủ say sưa chẳng thiết trời đất. Nỗi phiền muộn duy nhất là đồ ăn từ Ngự Thiện Phòng ngày càng qua loa. Rau xanh đậu hũ. Đậu hũ rau xanh. Mặt xanh lè vì ngán. Cho đến hôm ấy. Con mèo Ba Tư của Quý phi bỗng mất tích. Cả cung điện nháo nhào đi tìm. Ồn ào đến nỗi ta chẳng chợp mắt được giữa trưa. Vác bộ tóc rối bù, ta đẩy cánh cổng sân ọp ẹp kẽo kẹt. Nhặt đại cành cây khô. Vạch vài đường dưới đất. "Đến góc đông nam Ngự Hoa Viên, xem trong khe đá tầng thứ ba giả sơn ấy." Cung nữ thái giám đi ngang nhìn ta như xem thằng ngốc. Ta ngáp dài, rụt về sân tiếp tục ngủ. Nửa canh giờ sau. Quý phi ôm con mèo tưởng đã mất. Đứng trước cổnh viện ta. Mặt biến sắc như lọ sơn đổ. "Ngươi... làm sao biết được?" Ta dụi mắt lè nhè. "Bói đấy."
Cổ trang
Linh Dị
Nữ Cường
105