Máu Hoa Lựu Vương

Chương 12

10/06/2025 18:01

Một đêm trằn trọc không ngủ, sang hôm sau ta dậy thật sớm, tính kíp ra đi. Sự gần gũi của Tạ Duyên cùng ý niệm u ám thoáng hiện trong lòng khi nghĩ về Khúc Lạc khiến ta sinh lòng sợ hãi. Sợ nếu lưu lại thêm, ta sẽ không kiềm chế được bản thân. Vốn dĩ ta chẳng phải người lương thiện gì.

Chưa kịp bước khỏi tiệm, tiếng gọi quen thuộc vang lên: "Q/uỷ Sinh huynh!" Quay lại, ta thấy gương mặt tươi cười rạng rỡ. Ta hơi ngập ngừng: "Viên Lang?"

Hai năm trước, ta c/ứu một thiếu niên bị cư/ớp b/ắt c/óc, sau mới biết hắn ta là nhị thiếu gia con nhà danh giá. Viên Lang bỏ cuộc sống gấm vóc, ngày đêm mộng giang hồ. Sau khi được ta c/ứu, nhất quyết đòi theo. Khuyên giải mãi mới đưa được hắn ta về nhà, ngờ đâu nay lại gặp.

"Nhìn bóng lưng của huynh là ta nhận ra ngay!" Hắn ta đã rũ bỏ dáng vẻ trẻ con năm nào, người cao lớn hẳn, khí thế hừng hực: "Hai năm trước huynh hứa sẽ thăm ta, sao chẳng thấy đâu?" Xem ra vẫn còn ngây thơ, tin cả lời xã giao của ta.

"Sao đệ tới đây?"

"Nghe nói có giặc cỏ tràn xuống, ta tới luôn đó, nào ngờ chậm một bước, đã có người dẹp xong." Viên Lang ôm chầm lấy ta, mắt sáng rỡ: "Không ngờ vị hiệp khách ấy chính là huynh!"

Ta vỗ vai hắn ta, không nhịn được cười: "May mà đệ tới muộn, bọn chúng cực kỳ hiểm đ/ộc." Nếu gặp phải đám cư/ớp ấy, Viên Lang khó giữ được mạng. Dù chỉ quen biết vài ngày, nhưng lòng thành của hắn ta khiến ta không nỡ thấy hắn ta gặp nạn.

"Hiểm đ/ộc thế nào? Huynh mau kể ta nghe đi!" Viên Lang kéo ta ngồi xuống, gọi tiểu nhị lên rư/ợu. Vết thương bị gi/ật đ/au nhói, nhưng thấy hắn ta hớn hở quá, ta đành nhẫn nhịn.

Chợt, mặt Viên Lăng biến sắc, cánh tay đặt trên vai ta bị bẻ quặt ra.

Hắn ta đ/au quá mới thét: “Shhhh… Ngươi là cái trò gì vậy.”

Mặt Tạ Duyên lạnh như tiền buông tay, khiến hắn ta ngã vật xuống ghế. Thấy Viên Lang với tay rút ki/ếm, ta vội ngăn lại: "Kìa Viên Lang, đây là cố nhân của ta, hẳn có hiểu lầm."

Tạ Duyên lẳng lặng ngồi xuống. Ta bàng hoàng tự hỏi y tới từ khi nào, vì lẽ gì. Đêm qua đã nói lời ly biệt, chẳng lẽ lại tiễn ta? Viên Lang càu nhàu: "Duệ Sinh huynh, cố nhân của huynh thô lỗ quá đấy!"

Ánh mắt Tạ Duyên thoáng liếc ta, môi khẽ động nhưng không nói gì. May sao Viên Lang tính tình trẻ con, vài lời dỗ dành đã quên ngay, lại hối thúc ta kể chuyện hôm qua. Có chính chủ ngồi đây, ta cảm thấy kỳ kỳ như đang khoe công. Dù thực tâm không phải vậy.

Ta lược thuật sơ sài, Viên Lang tỏ vẻ không hài lòng. Ta đ/á/nh trống lảng: "Lần này lại trốn nhà ra đi à?"

"Phụ thân ta cho phép mà, nhưng chỉ được tới đây thôi." Viên Lang uống ực rư/ợu rồi ho sặc sụa. Ta rót trà đưa, hắn ta chợt nắm tay ta, mắt long lanh: "Q/uỷ Sinh huynh này, giờ đã không còn chuyện gì khẩn thiết, hay là huynh về phủ ta chơi! Sớm tối luyện võ, đêm đến vận khí như trước, lại được mẫu thân làm bánh lê hoa huynh thích!"

Trước ánh mắt nhiệt thành ấy, ta đành gật đầu: "Cũng được."

Viên Lang vui mừng: "Hay quá! Ta sợ về một mình buồn lắm!" Tạ Duyên đ/ập mạnh chén rư/ợu xuống bàn. Cả hai cùng nhìn y, ánh mắt y tối sầm lại.

"Vết thương chưa lành, chịu nổi đường xa?"

Viên Lang gi/ật mình: "Huynh bị thương à?" Lòng ta chua xót: Phải chăng y quan tâm mình? Ta lẩm bẩm: "Da thịt thô ráp, chẳng hề gì."

Tạ Duyên khẽ cười: "Chưa chắc." Ta chợt nhớ cảnh y bế ta trần truồng lên giường, mặt nóng bừng. Viên Lang mở túi lôi ra mấy lọ th/uốc: "Ta đã thuê phòng chữ Thiên, giường chiếu rộng rãi, huynh ở cùng ta, đợi vết thương lành hẵng xuất phát!"

Hai chén rư/ợu vào, Viên Lang đã lảo đảo đòi về phòng. Ta định theo thì bị Tạ Duyên chặn lại...

Bọc hành lý của hắn ta căng phồng, thứ gì cũng có.

Dọc đường hành tẩu giang hồ, xem ra cũng thong dong ung dung lắm.

Vừa uống hai chén rư/ợu, Viên Lang đã kêu chóng mặt, đòi về phòng nghỉ ngơi.

Ta định đi theo, nhưng lại bị Tạ Duyên ngăn lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0