Tôi không dám c/ầu x/in Tưởng Nghiệp giúp mình thoát khỏi sự giam cầm của Lục Tẫn Hàn, tôi chỉ cầu anh ấy giả vờ như không nhìn thấy tôi.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn bị Lục Tẫn Hàn bắt trở lại.
Tôi nói với Lục Ôn Tự:
"Là Tưởng Nghiệp đã chặn tôi lại thay cho anh cậu, điều kiện là hắn có một chỗ đứng trong Tập đoàn Lục thị."
"Hắn từng yêu tôi! Cũng từng b/án đứng tôi!"
"Giờ anh ta làm sao có thể bỏ mặc cậu, một tiểu thiếu gia cành vàng lá ngọc như vậy, để nối lại tình xưa với một Omega đã ly hôn và già nua như tôi được?""
Tôi cười đến mức sặc cả nước mắt.
Trong làn nước mắt, tôi thấy bàn tay đang đỡ kính râm của Lục Ôn Tự cứng đờ lại.
Cứng đờ thì cứ cứng đờ thôi.
Sau này còn nhiều cơ hội để họ phải cứng đờ như vậy nữa.
Tôi lau nước mắt, xoay người bỏ đi.
Còn rất nhiều con đường phải đi mà.
Tôi quay lại căn biệt thự mà Lục Tẫn Hàn để lại cho mình.
Nhưng nơi này không phải là cái tổ ấm khiến tôi an tâm được.
Mỗi một góc của biệt thự đều vương mùi nước hoa nam tính của Lục Tẫn Hàn, thứ mùi khiến tôi chán gh/ét và ngạt thở.
Trước khi ly hôn còn có thể nhẫn nhịn.
Nhưng giờ đây khi đã thoát khỏi sự giám sát và trói buộc, tôi không thể ngửi thêm dù chỉ một giây.
Tôi đẩy đổ những ly tách thủy tinh trên bàn.
Vỡ tan tành khắp sàn nhà.
Trong đống bừa bãi ngổn ngang đó, tôi đã cười rất lâu.
Cười đến mệt lả.
Tôi liên hệ với môi giới, đăng b/án căn biệt thự.
Tôi m/ua một căn hộ rất nhỏ.
Hai phòng ngủ một phòng khách.
Được sắp xếp gọn gàng những món đồ tôi thích.
Tôi cuộn mình trong chăn.
Lần đầu tiên ngủ một giấc yên ổn đến tận bình minh.
Không cần sợ hãi bị nh/ốt vào căn phòng tối.
Cũng không cần lo lắng khi gi/ật mình tỉnh giấc giữa đêm, lại nhìn thấy gương mặt mà tôi chán gh/ét nhất.