Nghiệp Hỏa Dưới Đáy Nồi

Chương 7

15/05/2025 10:57

Kể từ khi rời quê, tôi chưa từng nghe ai nhắc đến tung tích của mẹ nữa.

Kể từ cái ngày bị công an tạm giữ, mẹ đã biến mất không một tin tức.

Bố tránh né mọi đề tài liên quan đến mẹ, như tránh một vũng bùn nhơ nhớp.

Bố tìm được việc trong thành phố, dựng tổ ấm mới, rồi kết hôn với một người phụ nữ khác. Thế là người phụ nữ ấy trở thành mẹ tôi.

Người mẹ thật sự của tôi đã bị ch/ôn vùi trong nấm mồ thời gian, biến mất vĩnh viễn.

Mà biến mất cùng mẹ, còn có đứa trẻ ngây thơ vui vẻ ngày nào cũng đi theo.

Tôi nhai đi nhai lại từng phút từng giây của buổi trưa xuân nắng đẹp năm tôi lên năm, cho đến khi thấu tỏ mọi ngóc ngách.

Xuyến qua làn sương m/ù dày đặc của năm tháng, một phiên bản sự thật k/inh h/oàng dần hiện ra.

Tôi hồ hởi đ/ốt lửa củi, sợ em gái bị lạnh.

Mà cách một bức tường đó, em gái tôi đang rên rỉ trong đ/au đớn.

Dưới sức công phá mãnh liệt của ngọn lửa, nước sôi chỉ là vấn đề thời gian.

Em gào thét, gọi "Mẹ ơi".

Lúc ấy tôi có nghe thấy tiếng em khóc không?

Tôi vặn óc nhớ lại, nhưng ký ức vẫn trơ ra không một mảnh thanh âm nào.

Tôi không nhớ nổi.

Thật sự không nhớ nổi.

Mẹ đẩy cổng sân bước vào, dùng khăn lau những giọt mồ hôi lấp lánh trên mặt. Bà dịu dàng gọi tên tôi, hỏi tôi đang chơi trò gì.

Tôi đáp: "Con đang tắm cho người ta."

Rồi ôm bụng chạy vội vào nhà vệ sinh.

Mẹ nhíu mày, phát hiện đống củi đang ch/áy rừng rực, mẹ vội lao như tên b/ắn vào phòng tắm.

Bà ấy đã nhìn thấy gì?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm