ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT

Chương 7

13/03/2026 09:56

Vòng nhẫn làm bằng chất liệu gốm không đồng đều, méo mó xẹo xọ. Và trên đỉnh không phải đính kim cương, mà là một mẩu nhựa nhỏ, màu sắc hơi xỉn.

Dưới ánh đèn, nó phản chiếu những tia sáng yếu ớt rẻ tiền. Đeo trên ngón tay thon dài của anh, trông nó vô cùng lạc lõng.

"Tôi đã có bạn đời rồi." Giọng anh chân thành và dịu dàng, "Chiếc nhẫn này là do bạn đời của tôi tự tay làm tặng tôi vào bốn năm trước."

"Có thể nói, không có sự đồng hành của người ấy thì sẽ không có tôi của ngày hôm nay."

"Uỳnh" một tiếng. Có thứ gì đó n/ổ tung trong tâm trí tôi.

Đó là chiếc nhẫn tôi tự tay làm cho anh vào bốn năm trước, khi vừa mới bình phục sau trận bạo bệ/nh.

Mới đầu anh đeo rất thích thú, nhưng về sau anh cần phải ra vào những vòng tròn thượng lưu, vì thể diện nên anh buộc phải tháo nó ra. Vậy mà bây giờ anh lại để lộ nó trước mặt bao nhiêu phóng viên mà không hề che giấu như thế.

Những tiếng cười nói xôn xao, những câu hỏi dồn dập sau đó trên tivi, tất cả đều mờ đi thành những tạp âm nhiễu lo/ạn. Chỉ còn bàn tay giơ lên của Kỳ Triều, và chiếc nhẫn x/ấu xí kia. Cứ liên tục phóng đại, méo mó trong tầm mắt tôi.

Anh ta đang hối h/ận rồi sao?

Bắt đầu dùng cái cách nhạt nhẽo này để níu kéo tôi?

Nhưng chân tình của anh ta lúc này đối với tôi mà nói… Thật sự rất buồn nôn.

Dạ dày tôi cuộn lên một hồi dữ dội, tôi bắt đầu ho sặc sụa, đẩy xe lăn lao ra khỏi phòng sinh hoạt chung. Tôi dừng lại trước ô cửa sổ thấp ở cuối hành lang. Tôi gục xuống bậu cửa sổ, ho đến x/é lòng x/é phổi.

Trước mắt từng đợt tối sầm lại, vị tanh ngọt nơi cổ họng không sao ép xuống được nữa.

"Khụ khụ... phụt..." Vết m.á.u b.ắ.n tung tóe lên mặt kính, nhanh chóng loang ra.

Tôi hổn hển ngẩng đầu lên, cửa kính phản chiếu rõ mồn một dáng vẻ của tôi lúc này. G/ầy đến mức biến dạng, hai má hóp sâu vào.

Và điều nhức mắt nhất, chính là những mảng ban đỏ đối xứng đang lan rộng trên gò má. Chúng hung tợn như một con bướm khổng lồ đang hút m.á.u tôi.

Người trong hình bóng ngược ấy, đ/áng s/ợ đến mức ngay cả chính tôi cũng thấy kinh hãi. E rằng dù Kỳ Triều có đứng ngay trước mặt tôi cũng chẳng thể nhận ra nổi nữa.

Tôi ngồi trên xe lăn, trán tựa vào đầu gối, cười lên không thành tiếng.

Tôi không tin Kỳ Triều lại vì tiền đồ mà tung ra tin tức mình là người đồng tính. Thế nên anh ta rất thông minh khi dùng hai chữ "bạn đời".

Để tôi đoán xem nào. Có lẽ là cô thư ký nhỏ thấy tôi đi rồi nên nôn nóng muốn thượng vị, đã tung tin qu/an h/ệ giữa cô ta và Kỳ Triều ra ngoài.

Nhưng Kỳ Triều chỉ muốn có một đứa con mà thôi, anh ta vốn dĩ chẳng có ý định thực sự cưới cô ta. Thế nên để giữ vững hình tượng của công ty, anh ta giơ món tín vật nực cười kia lên dưới ánh đèn sân khấu. Tuyên cáo sự chung tình của mình với cả thế giới.

Mà cái người vốn là đối tượng cho sự chung tình của anh ta, thì sắp c.h.ế.t rồi. Người c.h.ế.t thì không thể mở miệng, người c.h.ế.t là dễ lợi dụng nhất. Đằng nào cũng c.h.ế.t rồi, là nam hay nữ thì còn ai bận tâm nữa đây?

7.

Có lẽ vì sợ tôi sẽ bôi nhọ danh tiếng của mình, Kỳ Triều đã nhanh chóng đưa tôi đi khỏi đó. Tôi không còn sức phản kháng, chỉ đành để trợ lý của anh ta đưa vào phòng bệ/nh VIP.

Ngày hôm đó, căn phòng của tôi tấp nập những vị bác sĩ chuyên khoa đầu ngành ra vào. Nhưng ai nấy đều lộ vẻ nan giải, rồi vội vã rời đi.

Tôi nằm trên giường bệ/nh, đeo máy trợ thở, hiếm hoi lắm mới có được một giấc ngủ ngon. Mãi đến chập tối, tôi mới nhận ra Kỳ Triều đang ngồi bên cạnh. Anh ta ngồi ngược sáng, cả người chìm trong bóng tối đen kịt. Tôi muốn nhìn cho rõ, nhưng nhìn thế nào cũng thấy nhòe nhoẹt. Rốt cuộc, tôi nhắm mắt lại, không buồn nhìn nữa.

Kỳ Triều mơn trớn bàn tay đang sưng phù của tôi. Trong bóng tối, hình như anh đang thút thít khóc. Tôi nghiến răng, dùng hết sức bình sinh rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh ta, cười nhạt: "Giả tạo quá, diễn cho ai xem đấy?"

Động tác của anh ta khựng lại, tiếng nức nở cũng im bặt. Tôi nghiêng đầu, ánh trăng hắt vào, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ khuôn mặt đang sững sờ của anh ta.

"Giang Ngôn, đừng bướng bỉnh nữa được không?" Giọng anh ta khản đặc, vội vã thanh minh: "Anh đã đuổi người đàn bà đó đi rồi, anh biết sai rồi, tha thứ cho anh có được không?"

Nhìn bộ dạng này của anh ta, tôi bỗng thấy nực cười. Tôi chỉ khẽ bật ra một tiếng cười nhạt, chẳng muốn nói thêm gì nữa.

Cả cuộc đời này trầy trật từng bước đi, quả thật Kỳ Triều đã giúp tôi quá nhiều. Ơn nghĩa anh ta dành cho tôi nặng tựa Thái Sơn, nhưng chính cái ơn ấy cũng ép tôi đến mức nghẹt thở.

Sáu năm trời, hai ngàn một trăm chín mươi ngày đêm, sau khi được anh ta c/ứu rỗi, tôi đã trở thành vật đính kèm của anh ta. Tôi chiều theo tính khí của anh ta, quán xuyến cuộc sống của anh ta. Tôi không có tư cách trách anh ta, càng không có tư cách nhận lời xin lỗi của anh ta.

Tôi chậm rãi xoay người, quay lưng về phía anh ta. Chỉ một cử động đơn giản thôi mà kéo theo lục phủ ngũ tạng đ/au đớn không thôi. Còn chưa đầy một tháng nữa là đến Tết, có lẽ tôi sắp được giải thoát rồi.

"Buông tha cho tôi đi." Tôi khó nhọc thốt lên, "Anh từng bất chấp tất cả để c/ứu tôi, tôi cũng từng theo anh sáu năm trời, coi như chúng ta hòa nhau rồi, có được không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm