Tôi che đôi môi còn tê rần, mệt mỏi đổ gục vào lòng người đàn ông, giọng nói đầy mỏi mệt càu nhàu: "Miệng em đ/au quá."
Hoắc Thừa Chương chợt nhớ điều gì đó, ánh mắt lấp lánh chuyển động.
Đầu mũi chạm vào nhau.
"Chúc em năm mới vui vẻ, Bôn Bôn."
Tôi lật người, vùi đầu vào lồng ng/ực Hoắc Thừa Chương, lẩm bẩm như ngái ngủ: "... Sao anh biết cái tên này thế?"
Vòng tay quanh eo siết ch/ặt hơn.
"Tất nhiên là anh biết chứ."
"Đây là tên anh đặt cho em mà."