Trêu chọc phản diện

Chương 7

25/01/2026 19:51

Thời gian cứ thế trôi qua. Tôi vẫn ngày ngày tìm Tức Mặc Trần, bám theo hắn nghịch ngợm đủ trò. Nhưng hắn kiên nhẫn đến mức vượt quá tưởng tượng của tôi.

Hôm nay, khi lướt video thấy trailer một bộ phim mới, tôi lập tức chuyển sang khung chat với Tức Mặc Trần, gõ lia lịa: [Hôm qua có phim bom tấn mới công chiếu mà anh không rủ em đi xem, hay là anh đã hẹn mấy đứa em trai khác rồi?]

Hắn trả lời ngay: [Không.]

[Mai em rảnh không?]

Tôi gi/ật b/ắn người. Chẳng lẽ mai hắn định nói lời chia tay?

Tay vẫn không ngừng gõ phím: [Dạ có ạ, mai em rảnh nguyên ngày.]

Ba phút sau, Tức Mặc Trần gửi một tấm ảnh chụp màn hình - giao diện đã đặt thành công hai vé xem phim. Kèm theo dòng tin nhắn: [Hai giờ mai anh qua kí túc xá đón em.]

[Em tìm trước quán ăn đi, xem phim xong mình cùng đi ăn.]

Tôi hít sâu, mặt mũi ngơ ngác. Bất ngờ đến mức quên cả trả lời.

Tin nhắn của Tức Mặc Trần lại vang lên: [Khung giờ và chỗ ngồi này ổn không? Nếu không được thì em chọn rồi bảo anh, anh đặt lại.]

Sao bỗng dưng khéo léo thế?

Tôi hoàn h/ồn, gửi ngay: [Ổn mà.]

Hôm sau, tôi canh đúng giờ xuống lầu.

Tức Mặc Trần vẫn lái chiếc siêu xe đen sang trọng và bóng bẩy đậu dưới kí túc xá, khiến bao người ngoái đầu nhìn.

Tôi sẽ đấu với mấy người giàu các người đến cùng!

Vừa lên xe, hắn hỏi: "Ăn trưa chưa?"

"Chưa."

Không chỉ trưa, sáng tôi cũng bỏ luôn. Thứ bảy được ngủ nướng đến tận trưa mà.

Tôi liếc mắt, định hỏi vặn lại sao không chuẩn bị đồ ăn cho tôi. Thì thấy Tức Mặc Trần với tay ra phía sau, lấy túi đồ đưa sang: "Ăn tạm chút đồ ngọt đi."

"Vâng ạ," tôi nuốt lời định nói, "Cảm ơn anh."

Giờ hắn đã học được cả chiêu đoán ý rồi!

Tôi quyết định chơi lớn luôn.

Xuống xe, tôi cố tình đi chậm một bước sau lưng Tức Mặc Trần.

Hít một hơi thật sâu, tôi nhanh như c/ắt chìa tay ra nắm lấy bàn tay buông thõng của hắn.

Hắn khựng bước.

Gi/ật tay ra! Nổi gi/ận đi! Tôi tưởng tượng cảnh đó, vừa hồi hộp vừa mong đợi.

Không ngờ. Tức Mặc Trận nắm ch/ặt tay tôi, thản nhiên dắt tôi bước tiếp.

?! Đúng là cao thủ kiên nhẫn.

Tôi cảm thấy hơi thất vọng, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui thầm kín khó tả.

Tôi liền châm dầu vào lửa: "Anh trai, anh thật quá đáng lắm đấy. Sao không chủ động nắm tay em? Để em phải tự thân vận động thế này."

Tức Mặc Trần quay đầu liếc nhìn, rồi vội vàng quay mặt hướng về phía trước, đôi tai đỏ lên đáng ngờ. Giọng hắn trầm khàn: "Anh biết rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0