Từ đó trở đi, mỗi khi tôi bực bội là lại trút gi/ận lên người anh.

Lục Tắc Duật quấy rối tôi, tôi liền đi m/ua vòng cổ cho Hạ Thời Sâm.

Lâm Chiêu khiêu khích tôi, tôi liền m/ua dây lưng cho Hạ Thời Sâm.

Bình luận trực tiếp ch/ửi tôi, tôi liền biểu diễn cưỡi ngựa ngay trước mặt bọn họ.

Nhìn bộ mặt tiu nghỉu của bọn họ, tôi cảm thấy sướng đi/ên người.

Một tháng sau, tại buổi đấu giá từ thiện.

Tôi và Hạ Thời Sâm cùng xuất hiện.

Chẳng may, lại chạm mặt Lục Tắc Duật và Lâm Chiêu.

「Anh Thời Sâm...」

Lâm Chiêu vừa mở miệng tỏ vẻ lo lắng đã bị Lục Tắc Duật ôm ch/ặt vào lòng với vẻ chiếm hữu.

Nhưng ánh mắt hắn lại dán ch/ặt vào tôi.

Màn thể hiện tình cảm này quá lộ liễu.

「Kiều Sanh, cảm ơn cô đã giúp tôi nhận ra tình cảm thật sự của mình.」

「Những thương mến thời thiếu niên chỉ là ảo ảnh thôi, cô cũng chỉ đến thế là cùng.」

Chà, đồ đàn ông thảm hại, không có được thì chê bai.

Tôi thật sự muốn ra tay rồi đấy.

Không ngờ, tôi vừa xoay cổ tay một cái.

Hạ Thời Sâm đã đỏ mặt, ánh mắt nhìn tôi tỏ vẻ phản đối:

「Ở chỗ đông người đừng nghịch ngợm, về nhà muốn gì cũng được.」

Không khí lập tức đóng băng.

Bình luận trực tiếp bùng n/ổ:

【Cô đã huấn luyện nam phụ cao ngạo của chúng ta thành cái gì rồi hả!】

【Huhu, nam phụ tội nghiệp bị hành hạ thế này, liệu còn cơ hội lên làm vai chính không?】

【Chắc không? Miệng nói cứng nhưng đồ đạc thì không thiếu cái nào đâu nhé.】

【Hay là... nam phụ giả ng/u đấy, bạch nguyệt quang chỉ là chất xúc tác thôi?】

Thật sao?

Tôi nghi ngờ liếc nhìn anh.

Lục Tắc Duật suýt nữa thì mất kh/ống ch/ế.

Lâm Chiêu càng không dám tin vào tai mình: 「Anh Thời Sâm... anh nói gì cơ?」

Hạ Thời Sâm khẽ ho, vẻ mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì:

「Đây là chuyện riêng, cô Lâm, xin hãy tự trọng.」

Không biết Lâm Chiêu nghĩ linh tinh cái gì, mắt đỏ hoe:

「Đều là tại em...」

Nhìn người yêu khóc vì tên đàn ông khác, mặt Lục Tắc Duật đen như mực.

Hắn lườm Hạ Thời Sâm một cái đầy á/c ý rồi kéo Lâm Chiêu rời đi.

Tôi vui vẻ huýt sáo:

「Còn biết điều đấy.」

Tôi vô tình để ý thấy hình như khóe môi Hạ Thời Sâm khẽ nhếch lên.

Ngoảnh lại nhìn, anh vẫn trưng bộ mặt lạnh tanh ấy.

Chắc do bình luận trực tiếp nhiều quá.

Nhìn lóa mắt thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
6 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
12 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm